Điều Ý Nghĩa Nhất Trong Từng Khoảnh Khắc Cuộc Đời

The ONE Thing, Gary Keller & Jay Papasan

Điều Ý Nghĩ Nhất Trong Từng Khoảnh Khắc Cuộc Đời (The ONE Thing) sẽ chỉ cho bạn cách gặt hái kết quả tốt hơn trong khoảng thời gian ngắn hơn, ít áp lực hơn, những bí quyết làm sống dậy năng lượng trong bạn và tiến tới làm chủ những gì thật sự quan trọng đối với bạn. 

Ai nên đọc cuốn sách này?

BẠN MUỐN ÍT ĐI. Bạn muốn giảm bớt sự xao nhãng và áp lực – những dòng e-mail, tin nhắn, cuộc điện thoại tới tấp, nhu cầu từ công việc, gia đình đến dồn dập. Và cái giá phải trả là gì? Luôn bị trễ hạn chót, chất lượng công việc suy giảm, tiền lương thì ít ỏi, không có cơ hội thăng tiến, còn áp lực thì mỗi lúc nhiều thêm. 

BẠN MUỐN NHIỀU HƠN. Bạn muốn tăng năng suất làm việc, tăng thu nhập để trang trải cho cuộc sống tốt hơn. Bạn muốn có thêm thời gian cho bản thân, cho những người thân yêu để tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. 

Vậy làm sao để đáp ứng những mong mỏi trên? Điều Ý Nghĩ Nhất Trong Từng Khoảnh Khắc Cuộc Đời (The ONE Thing) sẽ giúp bạn đạt được cả hai thứ, ít và nhiều.

Về tác giả 

Gary Keller là đồng sáng lập và chủ tịch Hội đồng Quản trị của Keller Williams Realty International, công ty kinh doanh nhượng quyền bất động sản lớn nhất nước Mỹ. Ông từng xuất bản 3 quyển sách liên quan đến bất động sản và chúng đều trở thành sách bán chạy nhất. 

Jay Papasan là phó giám đốc xuất bản và tổng biên tập của Keller Williams Realty. Ông còn là đồng tác giả với Gary Keller trong nhiều cuốn sách bán chạy khác. 

Lớn thì không tốt – lối suy nghĩ hạn chế cơ hội của chính mình.

Khi Arthur Guinness thành lập nhà máy ủ bia đầu tiên của mình, ông đã thiết lập một kế hoạch lớn lao hơn là chỉ sản xuất vài thùng bia: ông đã ký một hợp đồng thuê địa điểm 9.000 năm. Tương tự, khi J. K. Rowling viết Harry Potter, bà đã mường tượng 7 năm tại trường Hogwarts trước khi đặt bút viết chương đầu tiên của bộ truyện 7 cuốn. 

Và những con người ấy đã gặt hái những thành quả đáng kinh ngạc, một phần không nhỏ đóng góp cho thành công đó chính là họ dám nghĩ lớn: khởi đầu với một tầm nhìn rộng mở về thành công ngay trước khi bắt tay vào công việc. Thật khó có thể đạt được kết quả phi thường như vậy nếu họ sợ nghĩ quá lớn từ những ngày đầu tiên.

Tuy nhiên, đối với đa số, khi nhắc đến thành tích to lớn, suy nghĩ đầu tiên là khó khăn, phức tạp. Vì lý do nào đó họ lo ngại rằng thành công lớn mang theo áp lực, căng thẳng và sợ hãi. Chính lối suy nghĩ ấy đã ngăn cản họ nghĩ lớn.

Khi coi lớn là không tốt, họ đã thu hẹp tư duy lại, hạ thấp tiêu chuẩn. Họ đã tự động hạn chế cơ hội thành công, đè nén khả năng tiềm tàng của bản thân, chấp nhận sự tầm thường.

Liệu khoa học có vươn đến trình độ phát triển vượt bậc như hiện tại nếu trước đó không ai dám nghĩ về những khả năng phi thường, như con người có thể thở dưới nước, bay trong không trung hay du hành vũ trụ? Không ai biết giới hạn thành tích tương lai của mình, vì vậy lo lắng về nó sẽ chỉ gây lãng phí thời gian.

Thành công đòi hỏi hành động, và hành động đòi hỏi suy nghĩ. Nhưng những hành động duy nhất trở thành bàn đạp cho thành công lớn là những hành động được dẫn lối bởi khả năng nghĩ lớn.

“Đừng để những suy nghĩ nhỏ mọn hạn chế các phạm vi cuộc sống của bạn. Hãy nghĩ lớn, đề ra mục tiêu cao và hành động táo bạo.”

Không phải mọi thứ đều quan trọng như nhau.

Nhiều người thỉnh thoảng tạo danh sách “những việc cần làm” để nắm bắt tất cả nhiệm vụ cần hoàn thành. Nhưng liệu bạn có tự hỏi: khi danh sách được lập xong, công việc nào nên được thực hiện trước? Nên bắt đầu với công việc tốn nhiều thời gian nhất hay những nhiệm vụ nhỏ, đơn giản trước? Hay là ta chỉ việc làm theo thứ tự trên danh sách?

Tất cả những cách tiếp cận trên đều không hiệu quả bởi không phải mọi thứ đều quan trọng như nhau. Thực ra chỉ có một vài trong đó mang lại ảnh hưởng đáng kể và vì vậy, chúng nên được ưu tiên hơn cả.

Kết luận này có thể được đúc kết từ công việc của Joseph M.Juran, một nhà tiên phong về quản lý kiểm soát chất lượng. Khi đang làm việc cho General Motors, ông đã nhận thấy rằng chỉ một số ít sai sót cũng tạo ra vô số sản phẩm lỗi. Bởi vậy, sửa chữa những sai sót nhỏ nên được ưu tiên hàng đầu.

Juran gọi phát hiện của mình là Nguyên tắc Pareto, đặt theo tên một nhà kinh tế học người Ý, Vilfredo Pareto. Vào thế kỷ XIX, Pareto đã viết một mô hình toán học về phân bổ thu nhập không đồng đều tại Ý khẳng định 80% diện tích đất thuộc sở hữu của 20% dân số. Tỉ lệ này cũng đúng với trải nghiệm của Juran: 80% sản phẩm lỗi được tạo nên từ 20% sai sót nhỏ.

Juran nhận thấy nguyên lý 80/20 thực tế là một quy tắc phổ quát: 20% nguyên nhân, yếu tố đầu vào thường dẫn đến 80% kết quả hay đầu ra.

Và hệ quả từ nguyên lý trên khá rõ ràng: các nhiệm vụ trong danh sách những việc cần làm của bạn có tầm ảnh hưởng không như nhau; chỉ số ít trong đó mới góp phần làm nên thành công lớn. Hãy sắp xếp mức độ ưu tiên cho các công việc và tập trung vào thứ quan trọng nhất, thứ sẽ giúp bạn đạt được phần lớn kết quả.

Đặt ra “câu hỏi tập trung”.

Bàn về thành công, Mark Twain từng nói: 

“Bí mật giúp tiến lên phía trước nằm ở khả năng bắt đầu đặt những bước đi đầu tiên. Để bắt đầu, hãy chia các nhiệm vụ quá phức tạp thành các nhiệm vụ nhỏ có thể quản lý và sau đó bắt đầu từ nhiệm vụ đầu tiên.”

Đó quả là một lời khuyên thú vị, nhưng để biết được mình đang muốn điều gì và đâu là việc trước tiên nên làm để đạt được điều đó thì không hề dễ dàng. Những khúc mắc đó đã gợi ra câu hỏi tập trung, một loại câu hỏi đặc biệt được tạo ra nhằm giúp bạn xác định nơi bạn muốn đến và làm thế nào để bắt đầu cuộc hành trình:

“Điều quan trọng nhất tôi có thể làm mà nhờ đó việc thực hiện mọi thứ khác sẽ trở nên dễ dàng hơn hoặc không còn cần thiết là gì?”

Câu hỏi này có thể chia thành hai mức độ, mỗi mức độ có chức năng riêng:

Thứ nhất, ở tầm vĩ mô, câu hỏi tập trung giúp bạn nhìn nhận bức tranh lớn, xác định mục tiêu tổng thể: điều quan trọng nhất bạn muốn làm và muốn đạt được trong đời. 

Thứ hai, ở mức độ ngắn hạn, cụ thể hơn, câu hỏi tập trung chỉ ra tiêu điểm nhỏ giúp bạn tìm ra mục tiêu nhỏ ưu tiên. Tại đây, bạn tìm thấy việc quan trọng mà mình phải làm ngay bây giờ.

Một là về việc tìm kiếm hướng đi đúng trong cuộc sống; hai là lựa chọn các hành động đúng đắn. Đó là cả một chiếc bản đồ cho mục tiêu tổng thể và là chiếc la bàn nhỏ cho động thái tiếp theo của bạn.

Thành công có được nhờ khả năng đặt ra các câu hỏi tập trung. Đó là cách mà bạn sẽ phác thảo cuộc sống và công việc của mình, và làm thế nào bạn có được tiến bộ lớn nhất trong công việc quan trọng nhất của mình. Cho dù bạn tìm kiếm câu trả lời lớn hay nhỏ, thì việc đặt câu hỏi tập trung luôn là thói quen cho một tương lai thành công.

Bí quyết của lối sống kỷ luật là hình thành chuỗi thói quen.

Khi nghĩ đến một người vô cùng thành đạt như Bill Gates, ta thường gắn thành công đó với một lối sống rất kỷ luật. Tính kỷ luật cao như vậy có vẻ thật khó để đạt được. Nhưng làm thế nào những con người thành đạt lại có được?

Thực ra, chìa khoá mở cánh cửa thành công không phải liên tục áp dụng thật nhiều kỷ luật, mọi hành động đều phải được trau chuốt, mà là sử dụng kỷ luật một cách chọn lọc để duy trì những thói quen tốt.

Câu chuyện về thành công của Micheal Phelps là một ví dụ điển hình. Anh nhận được sự ngưỡng mộ đông đảo bởi tính kỷ luật và khả năng tập trung cao độ. Thực tế khi còn là một cậu bé, Phelps được chẩn đoán mắc chứng ADHD (rối loạn tăng động giảm chú ý) khiến anh không bao giờ có thể duy trì sự tập trung.

Vậy Phelps đã xoay chuyển tình thế như thế nào?

Anh đã tập trung mọi năng lượng của mình vào một kỷ luật mà sau đó nó đã phát triển thành một thói quen – bơi hàng ngày. Suốt gần một thập kỷ – từ năm 14 tuổi đến Thế vận hội Bắc Kinh – Phelps đều luyện tập 7 ngày/tuần, 365 ngày/năm. Anh nghĩ bằng cách tập luyện vào các ngày Chủ nhật, anh có lợi thế cạnh tranh 52 ngày luyện tập. Anh đã dành 6 giờ ở dưới nước mỗi ngày.

Và giờ đây, Micheal Phelps trở thành vận động viên Olympic vĩ đại nhất trong lịch sự thể thao với tổng số huy chương lên đến con số 28, trong đó có 23 huy chương vàng.

Các thói quen chỉ khó khăn vào giai đoạn đầu. Sự thật là dần dần, thói quen của bạn ngày càng dễ duy trì hơn. Bạn có thể tập trung kỷ luật để hình thành thói quen mới. Tuy nhiên, chúng ta cần thời gian để tạo dựng những thói quen đúng đắn, vì vậy đừng từ bỏ quá sớm. 

Mặt khác, thành công là một chuỗi liên tục thay vì diễn ra đồng thời. Không ai thực sự có đủ kỷ luật để có được nhiều thói quen mới tích cực tại một thời điểm. Những người thành công lớn biết sử dụng kỷ luật chọn lọc để phát triển một vài thói quen nổi bật, lần lượt từng thói quen theo thời gian. Bởi vậy, hãy tạo dựng từng thói quen một, đầu tư thời gian cần thiết và áp dụng mọi kỷ luật bạn có để tập trung phát triển nó.

“Hãy theo đuổi kỷ luật đủ lâu để biến nó thành một thói quen, và hành trình của bạn sẽ trở nên khác biệt. Hãy biến một thói quen trở thành một phần cuộc sống của bạn, bạn sẽ thấy cuộc sống đơn giản hơn nhiều.”

Đa tác vụ không hề hiệu quả – hãy chọn một và tập trung vào nó.

Ngày nay, rất nhiều người coi phương thức đa tác vụ – làm hai hay nhiều việc cùng lúc – là cách làm việc mang lại hiệu quả cao. Tuy nhiên, nghĩa gốc của từ “đa nhiệm” là mô tả một chiếc máy tính sử dụng một bộ xử lý để thực hiện các nhiệm vụ luân phiên. Tốc độ mà máy tính giải quyết nhiều nhiệm vụ khác nhau tạo ra ảo tưởng rằng mọi thứ xảy ra cùng lúc, vì vậy việc so sánh máy tính với con người có thể gây nhầm lẫn.

Đúng là con người có thể làm hai hay nhiều việc cùng lúc, như vừa đi vừa nói chuyện, nhưng giống như máy tính, chúng ta không thể tập trung vào cả hai việc cùng lúc. Khi bạn nghĩ mình đang thực hiện đa nhiệm, thực ra bạn chỉ đang tung hứng chúng, xoay chuyển sự tập trung từ việc này sang việc khác.

Nghiên cứu chỉ ra rằng khi chuyển nhiệm vụ, con người mất một chút thời gian để bắt đầu một nhiệm vụ mới rồi khởi động lại việc mình vừa bỏ qua. Chi phí dưới dạng thời gian phụ trội do chuyển đổi công việc phụ thuộc vào mức độ phức tạp hay đơn giản của công việc. 

Ví dụ, chuyển đổi giữa hai nhiệm vụ đơn giản – như xem tivi và gấp quần áo – diễn ra khá khẩn trương và dễ dàng. Tuy nhiên, nếu bạn đang làm việc trên một bảng tính phức tạp và lúc đó, một đồng nghiệp ghé qua để thảo luận về một vấn đề kinh doanh thì sau đó bạn sẽ phải tốn thời gian xoay sở để nhớ lại mình đang làm đến đâu và mục đích công việc là gì.

Các nhà nghiên cứu đã ước tính rằng người lao động bị gián đoạn 11 phút một lần và dành 1/3 thời gian trong ngày để quay trở lại công việc sau những phiền nhiễu. Vậy bạn có muốn lãng phí chừng ấy thời gian trong ngày không?

Khi cố gắng làm quá nhiều việc cùng lúc, bạn có thể không làm tốt được việc nào. Hãy tìm ra điều quan trọng nhất vào thời điểm đó và dành cho nó sự quan tâm trọn vẹn.

“Chuyển đổi công việc kéo theo một vài chi phí mà hiếm có người nhận ra mình đang phải trả.”

Chiến lược quản lý thời gian.

Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng họ không bao giờ có đủ thời gian để thành công, nhưng điều đó hoàn toàn khả thi khi bạn biết ngăn ô thời gian. 

Chia thời gian giúp bạn quan sát và sử dụng thời gian một cách khoa học. Đó là một cách để đảm bảo một người đã hoàn thành những gì cần thực hiện. Ngăn ô thời gian khai thác triệt để năng lượng của bạn và tập trung nó vào công việc quan trọng nhất. Đó là công cụ quyền lực lớn nhất của sự hiệu quả.

Để đạt được những kết quả đáng kinh ngạc và trải nghiệm tuyệt vời, hãy ngăn ô thời gian cho ba điều theo thứ tự sau:

Thứ nhất là thời gian nghỉ ngơi của bạn. Bằng việc lập kế hoạch nghỉ ngơi trước, bạn có thể quản lý được thời gian làm việc. Việc này cũng để người khác biết trước kế hoạch của bạn để họ đưa ra kế hoạch phù hợp. Hãy dành thời gian nghỉ ngơi để nạp năng lượng. Ngăn ô những ngày cuối tuần dài và kỳ nghỉ dài, sau đó dành thời gian để tận hưởng. Bạn sẽ có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn, thoải mái hơn và làm việc hiệu quả hơn.

Thứ hai là thời gian cho điều quan trọng nhất, bởi bạn không thể duy trì thành công trong công việc nếu không nạp năng lượng cho bản thân. Cách tốt nhất để thực thi điều quan trọng nhất là thường xuyên “hẹn hò” với chính mình. Hãy ngăn ô thời gian ngay từ đầu ngày, và ngăn thành những phần lớn, không ít hơn bốn tiếng một ô.

Thứ ba là thời gian lập kế hoạch của bạn. Đây là lúc bạn suy xét về vị trí hiện tại của mình và đích đến mong muốn. Hãy xem lịch trình một ngày nào đó và các mục tiêu 5 năm để đánh giá tiến độ bạn phải thực hiện trong năm tiếp theo. Bạn thậm chí có thể phải bổ sung các mục tiêu mới, hình dung lại những mục tiêu cũ, hoặc loại bỏ bất kỳ mục tiêu nào không còn phản ánh mục đích hoặc các ưu tiên của bạn. Khoảng thời gian này nên được ngăn ô một giờ mỗi tuần. 

Ngăn ô thời gian chỉ hiệu quả khi bạn luôn tâm niệm rằng “Không điều gì và không ai có quyền khiến tôi xao nhãng khỏi điều quan trọng nhất”. Thật không may, sự quyết tâm của bạn chẳng ảnh hưởng gì đến thế giới, vì vậy hãy sáng tạo khi bạn có thể và kiên định khi cần thiết. Các ô thời gian của bạn là cuộc họp quan trọng nhất trong ngày của bạn, vì vậy hãy làm bất cứ điều gì để bảo vệ nó. 

Bạn có thể xây dựng “hầm trú ẩn” – tìm một nơi làm việc có thể giúp bạn tránh gián đoạn và phiền nhiễu; quét sạch tất cả các nguồn gây xao nhãng bằng việc tắt điện thoại, e-mail; hoặc nói với những người có khả năng sẽ tìm bạn về những gì bạn đang làm và khi nào bạn rảnh. 

Tổng kết

Thông điệp chính của cuốn sách là:

Thành công đến từ sự tập trung vào một điều duy nhất chứ không phải nhiều thứ. Học cách vượt qua sự hỗn loạn và dành phần thời gian cân xứng cho điều quan trọng đó.

Gợi ý sách cùng chủ đề: 

Thói quen nhỏ cho cuộc đời lớn, Stephen Guise