Cuộc Chiến Giữa Hai Gã Khổng Lồ

Dogfight, Fred Vogelstein

Cuộc chiến giữa hai gã khổng lồ kể về xung đội giữa Apple và Google, hai ông lớn trong làng công nghệ đã từng có mối quan hệ kinh doanh rất hòa hảo, để tranh quyền nắm giữ thị trường dịch vụ mạng di động.

Cuốn sách này phù hợp với

  • Những người yêu thích và nghiên cứu về kinh doanh, công nghệ;
  • Những người đang phân vân giữa việc mua điện thoại thông minh của Apple hay Google;
  • Những người tò mò về cuộc cạnh tranh giữa Apple và Google.

Đôi dòng về tác giả

Fred Vogelstein là một nhà báo, nhà văn của tòa soạn Fortune và The Wall. Đồng thời, ông cũng góp phần biên tập cho tạp chí Wired. Cuộc chiến giữa hai gã khổng lồ là tác phẩm đầu tay của ông.

Chương 1. Giá trị lớn nhất cuốn sách mang lại: Lý do đằng sau cuộc chiến công nghệ giữa Apple và Google.

Một bên là Apple, nhà sáng lập ra điện thoại iPhone cùng hệ điều hành iOS, đồng thời là chủ nhân của hàng loạt những phát minh sáng tạo được cấp bằng sáng chế và đảm bảo bởi rất nhiều luật sư.

Một bên là Google, một công cụ tìm kiếm hàng đầu đồng thời là “cha đẻ” của hệ điều hành Android và liên minh với rất nhiều hãng sản xuất điện thoại khác.

Từ mối quan hệ hòa hảo, hai “ông lớn” này trở thành kẻ thù tranh giành thị trường điện thoại thông minh đầy tiềm năng. Bản tóm tắt này sẽ đi sâu vào cách mà Apple và Google trở thành đối thủ của nhau, một quá trình chứa đầy những xung đột, bí mật công nghệ và những thỏa thuận được giấu kín.

Bản tóm tắt này sẽ cho bạn thấy

  • Cách mà Steve Jobs bị lừa bởi những người ông coi là bạn ở Google
  • Điểm giống nhau giữa con quái vật, kính thủy tinh và Apple
  • Cần bao nhiêu luật sư để đánh sập một hãng sản xuất điện thoại?

Chương 2. Steve Jobs miễn cưỡng phải sản xuất điện thoại, trong khi điều ông thực sự muốn là tập trung vào iPod và iTunes.

Năm 2001, cả giới công nghệ phải trầm trồ trước sự ra mắt của iPod. Tuy nhiên, sản phầm này chỉ có chức năng duy nhất là nghe nhạc. Trong khi những lãnh đạo của Apple lại mơ về một chiếc điện thoại do chính công ty sản xuất thì Steve Jobs lại không mấy hào hứng với mong muốn này.

Ông không muốn tốn thời gian và công sức vào một chiếc điện thoại bị chi phối bởi những nhà mạng lớn như T-mobile hay AT&T. Vào thời điểm đó, những công ty sản xuất điện thoại phải dựa dẫm vào các nhà mạng không chỉ vì mục đích quảng cáo mà còn vì phí trợ cấp mua hàng. Vì vậy, các nhà mạng di động có tiếng nói rất quan trọng trong ngành công nghệ sản xuất điện thoại lúc đó. Tuy nhiên, Jobs lại muốn Apple phải được toàn quyền với bất kỳ loại điện thoại nào họ sản xuất.

Thay vì điện thoại, Apple tập trung phát triển iTunes Store, một dịch vụ cho phép tải nhạc và video. Nó bắt đầu đi vào hoạt động vào tháng 4 năm 2003 cho người dùng Mac và iPod, và chỉ ổ cứng của Apple mới có phần mềm để sử dụng iTunes.

Tuy nhiên, sự cạnh tranh trong thị trường ngày càng gay gắt khi rất nhiều hãng điện thoại có ứng dụng âm nhạc cho phép người dùng tải nhạc từ Amazon và Yahoo mà không cần phải có một chiếc máy nghe nhạc riêng nữa.

Thay vì sản xuất một chiếc điện thoại tương hợp với iTunes, Apple lại hợp tác với công ty công nghệ Motorala để cho ra dòng điện thoại âm nhạc tên là Rokr. Đây dường như là một sự hợp tác hoàn hảo: Motorola sẽ sản xuất ổ cứng, sau đó đàm phán với nhà mạng AT&T và trả phí cấp phép để Apple vận hành iTunes trong chiếc điện thoại này. Mặc dù vậy, cuối cùng Rokr lại là một thất bại lớn. Bộ nhớ của chiếc điện thoại chỉ hạn chế trong khoảng 100 bài hát. Bên cạnh đó, người dùng chỉ có thể sử dụng iTunes mà không thể tải nhạc trực tiếp trên internet.

Tuy nhiên, thất bại này lại không ảnh hưởng quá nhiều đến Apple. Năm 2004, doanh số bán ra của iPod bắt đầu tăng vụt và cũng khi ấy, Jobs bắt đầu suy nghĩ về dòng điện thoại riêng của Apple.

Chương 3. Apple muốn tạo ra một chiếc điện thoại với những chức năng mà người dùng chưa từng thấy trước đó.

Cuối năm 2004, Jobs bắt đầu hào hứng với ý tưởng về chiếc điện thoại của Apple. Ông biết rằng kết nối mạng của điện thoại đã đủ nhanh để lướt web hay thậm chí là xem video trực tiếp.

Cingular, một nhà mạng di động sắp bị AT&T thu mua, hứa sẽ trao toàn bộ quyền phát triển sản phẩm nếu Apple định sản xuất điện thoại di động. Vì vậy, Apple quyết định tiến hành sản xuất điện thoại với tham vọng sẽ tạo nên những chức năng chưa từng có trước đó. Ví dụ, họ muốn tiên phong tạo nên màn hình cảm ứng đa điểm, loại màn hình cho phép người dùng sử dụng 2 ngón tay để di chuyển. Ngày nay, việc thu nhỏ hay phóng to hình ảnh trên màn hình điện thoại thông minh là quá phổ biến. Nhưng vào năm 2005, chip điện thoại không có khả năng vận hành phần mềm đồ thị để có thể “đọc” được sự chuyển động cùng lúc của 2 ngón tay.

Vì tham vọng lớn này, chiếc điện thoại đầu tiên của Apple có kích thước rất lớn. Gần 3 năm sau đó, đội phát triển của Apple mới có thể thu nhỏ bộ phận công nghệ để nó vừa chiếc điện thoại với kích thước thông thường. Bên cạnh đó, công ty cũng tìm được cách để sản xuất ra màn hình chống xước. Ban đầu, những kỹ sư công nghệ phân vân giữa màn hình thủy tinh Plexi không bị vỡ khi rơi nhưng lại dễ xước và loại màn hình thông thường không bị xước nhưng lại vỡ tan khi rơi từ độ cao 1 mét.

Jobs đã có được một bài học quý báu khi gặp người làm kính Corning và học về kính cường lực, loại kính cứng nhất thế giới. Ban đầu kính cường lực được làm để chống lại bom đạn ở chiến trường, nhận ra đây chính là thứ mình tìm kiếm, Jobs đã thuyết phục Corning sản xuất nó cho Apple.

Với màn hình làm bằng kính cường lực, iPhone vượt qua tất cả các bài kiểm tra độ bền. Bên cạnh việc màn hình không bị xước khi lắc mạnh trong túi chứa đầy đồng xu, nó thậm chí còn không hề hấn gì khi rơi xuống sàn bê tông.

Trong khi chúng ta coi những phát minh như màn hình cường lực hay cảm ứng đa điểm là thứ quá bình thường, thì vào thời điểm đó nó là một sự cách tân rất lớn.

Chương 4. Steve Jobs luôn nỗ lực để quá trình phát triển iPhone được bảo mật tốt nhất.

Hãy tưởng tượng một ngày bạn đi làm và phát hiện ra một nửa văn phòng hay thậm chí là cả hành lang bị khóa lại để không ai có thể vào được nữa. Mặc dù điều này khá lố bịch, nhưng đây chính là những gì đã diễn ra trong suốt quá trình Apple phát triển iPhone.

Jobs không muốn bất kỳ thông tin nào về iPhone bị lộ ra ngoài. Trong hơn một tuần, chỉ những nhân viên nằm trong đội phát triển iPhone mới được ra vào một số khu vực nhất định. Một vài tòa nhà thậm chí còn bị chia thành hai nửa.

Quan trọng nhất chính là thành viên trong đội ngũ phát triển iPhone phải hoàn toàn giữ bí mật về công việc của mình. Mặc dù họ phải kí vào thỏa thuận không tiết lộ (NDA), nhưng dường như điều này vẫn chưa đủ với Jobs. Có một số người thậm chí còn phải kí vào một hợp đồng khác để xác nhận rằng họ đã kí thỏa thuận NDA kia! Bất cứ ai bị bắt gặp đang bàn luận về dự án với người khác sẽ bị đuổi việc ngay lập tức.

Thậm chí các đội phát triển iPhone cũng không được chia sẻ thông tin về công việc của mình với nhau. Ví dụ, kỹ sư điện phải làm việc tách biệt với người làm phần mềm. Thực tế, khi đội phụ trách phần mềm cần có chương trình chạy thử, họ cũng phải dùng bản mô hình thay vì điện thoại thật mà kỹ sư điện đang phát triển!

Những công ty cung cấp linh kiện cho iPhone cũng là một ẩn số. Marvell Electronics là công ty cung cấp chip Wi-Fi cho iPhone, nhưng họ thậm chí vẫn tưởng rằng Apple mua chúng về để dùng cho iPod. Để giữ bí mật với Marvell, Jobs thậm chí đã cho họ xem biểu đồ giả về dự án iPod!

“Steve thích phân chia mọi thứ như thế này. Nhưng với những người không được biết gì cả, nó thực sự là một sự khó chịu”

 Andy Grignon, giám đốc cấp cao của Apple

Chương 5. Tony Fadell và Scott Forstall, hai nhân viên tài giỏi của Apple, đã cạnh tranh để giành quyền điều hành dự án điện thoại iPhone.

Scott Forstall là kỹ sư phần mềm xuất sắc làm việc cho Apple từ năm 1992. Bất chấp những thành công của ông, Steve Jobs vẫn loại ông khỏi danh sách những nhà phát triển yêu thích của mình.

Hãy tưởng tượng xem Forstall đã cảm thấy thế nào khi Tony Fadell, một kỹ sư mới vào, nhanh chóng giành được sự yêu quý của Jobs và trở thành kỹ sư đứng đầu trong dự án iPhone. Fadell lãnh đạo đội phát triển iPod, và đến cuối năm 2006, doanh thu của iPod đã chiếm 40% tổng doanh thu của Apple.

Tuy nhiên, Forstall lại có một tầm nhìn khác cho iPhone. Anh đã đến tìm Jobs và đề xuất rằng công ty nên phát triển phiên bản mỏng hơn với hệ điều hành OS X cho máy tính Mac của Apple. Ý tưởng này được chấp thuận và Forstall trở thành người tiếp quản dự án này, mặc dù chính Jobs cũng không biết liệu nó có khả thi hay không. Đồng thời, chip điện thoại lúc đó cũng không đủ mạnh để chạy hệ OS X, vì vậy hệ điều hành buộc phải bị bớt đi vài trăm megabytes. Nhưng Forstall đã giải quyết được vấn đề này. Kết quả là, cuộc cạnh tranh giữa Forstall và Fadell ngày càng gay gắt, họ ganh đua nhau mọi mặt trong suốt 2 năm tiếp theo. Ví dụ, khi đội ngũ của Forstall làm việc tốt hơn, Jobs sẽ cho phép họ lấy đi những kỹ sư giỏi nhất của nhóm Fadell. Đồng thời, đội ngũ phát triển iPhone của Fadell thậm chí cũng không được biết về dự án của Forstall.

Những người trong cuộc nói rằng cuộc cạnh tranh của họ phần nào được khuyến khích bởi hành động của Jobs. Sự yêu quý của Jobs luôn thay đổi nhanh chóng giữa 2 đội, điều đó khiến cho sự tranh đua ngày càng gay gắt hơn.

Chương 6. Trong khi hợp tác với Apple trong quá trình phát triển iPhone, Google cũng ngầm triển khai một dự án điện thoại của riêng mình.

Năm 2007, rất ít người cho rằng Apple và Google, 2 “gã khổng lồ” trong ngành công nghệ, là đối thủ cạnh tranh. Google kiếm tiền từ công cụ tìm kiếm, trong khi doanh thu của Apple lại đến từ những sản phẩm công nghệ. Thay vào đó, mỗi quan hệ giữa họ rất hòa hảo. Jobs là bạn của rất nhiều giám đốc bộ phận tại Google, và cũng có những nhân viên cốt lõi của Apple là cố vấn cho Google. Hơn nữa, Eric Schmidt, CEO Google là thành viên ban giám đốc của Apple.

Thậm chí Google là đối tác của Apple trong dự án iPhone. Jobs thích cài đặt một số phần mềm của Google như Youtube hay Google Maps trong điện thoại của mình. Vì vậy, Google cũng thành lập một đội riêng để triển khai những dự án hợp tác này.

Nhưng cùng lúc đó Google cũng phát triển dự án điện thoại của riêng mình. Vào tháng 7 năm 2005, Google mua lại công ty Android và để nhà đồng sáng lập công ty này, Andrew Rubin, chịu trách nhiệm chính cho dự án. Rubin bí mật nghiên cứu hệ điều hành Android cho điện thoại. Bên cạnh đó, chỉ một số ít lãnh đạo cấp cao của Google mới biết rằng họ đang hợp tác với nhà sản xuất HTC để cho ra đời dòng điện thoại mới.

Chiếc điện thoại đầu tiên của Google giống với Black Berry và được đặt tên là Sooner. Tuy nhiên, sản phẩm này lại không được đón nhận, lý do lớn nhất là chất lượng của nó thua xa chiếc iPhone ra đời năm 2007. Với màn hình cảm ứng đa điểm và thiết kế vượt trội, iPhone hoàn toàn đánh bại chiếc Sooner của Google.

Đội ngũ phát triển Android ngay lập tức bỏ qua chiếc Sooner và tập trung vào sản phẩm mang tên Dream. Dự án mới này thậm chí còn có những chức năng không có ở iPhone như kết nối mạng 3G hay copy-paste.

“Cho đến bây giờ, Android vẫn như tình nhân của Google, được cưng chiều bởi sự quan tâm và những món quà nhưng luôn phải giấu mặt”

Chương 7. Bất chấp những vấn đề kỹ thuật, Apple vẫn có thể đưa iPhone tiến vào thị trường đúng hạn.

Mặc dù bài diễn thuyết của Jobs về iPhone ở MacWorld vào ngày 9 tháng 1 năm 2007 thực sự hoàn hảo, nhưng đội ngũ kỹ thuật lại vô cùng lo lắng trong suốt buổi hôm đó. Họ biết rằng còn lâu nữa chiếc iPhone mới sẵn sàng đến tay người dùng. Ví dụ, nếu mở quá nhiều chương trình một lúc, máy sẽ hết bộ nhớ và bị đơ cứng.

Jobs bí mật dùng nhiều chiếc iPhone trong buổi diễn thuyết. Mỗi khi một chiếc bị đơ, ngay lập tức ông chuyển sang cái khác. Mặc dù Jobs có thể che giấu trục trặc này trong buổi thuyết trình, nhưng tiếp theo mới là thách thức với công ty, vì theo dự kiến thì iPhone sẽ được ra mắt vào ngày 29 tháng 6.

Đội ngũ của Jobs cần giải quyết rất nhiều vấn đề. Bàn phím điện thoại không hoạt động, khi ấn một ký tự thì sẽ có rất nhiều ký tự cùng xuất hiện. Hơn nữa, các kỹ thuật viên cũng không tìm ra cách để gắn phần tử cảm ứng đa điểm vào màn hình cường lực. Bên cạnh đó, họ cũng gặp vấn đề với ăng-ten siêu nhỏ vì đơn vị cung cấp không thể sản xuất nó hàng loạt trong khi quá trình vận chuyển lại không hề đáng tin cậy.

Bất chấp những thách thức đó, iPhone vẫn tiến vào thị trường đúng thời hạn. Giới truyền thông quốc tế coi buổi ra mắt ngày 29 tháng 6 là một sự kiện lịch sử, và tin tức về iPhone luôn nằm trên trang bìa của báo chí trong suốt mấy tuần liên tiếp. Lịch sử đã ghi lại cảnh những người yêu thích Apple vội vã đến mua iPhone như thể nó là bảo vật hiếm có!

Chỉ trong 2 ngày đầu, Apple đã bán được 270 000 chiếc iPhone, và con số này tăng lên 3,4 triệu trong 6 tháng tiếp theo.

Chương 8. Jobs cảm thấy bị phản bội khi Google công khai quy mô dự án Android và thể hiện thái độ cạnh tranh rõ rệt.

Mặc dù đã được bạn bè cảnh báo về dự án bí mật của Google, nhưng Jobs không mấy quan tâm. Ngày 5 tháng 11 năm 2007, Andrew Rubin tổ chức buổi họp báo công bố về kế hoạch phát triển hệ điều hành Android và sự thành lập liên minh Thiết bị cầm tay mở (OHA). Đây là sự hợp tác giữa 34 nhà sản xuất điện thoại, người phát triển phần mềm và các nhà mạng như T-Mobile, Ebay, Intel và Sony.

Jobs không hề thích điều này. Hệ điều hành Android là mã nguồn mở, vì vậy bất kỳ điện thoại nào cũng có thể sử dụng nó. Vì vậy, khi đi vào hoạt đông, nó sẽ là sự cạnh tranh trực tiếp với iOS của Apple.

Mục tiêu của liên minh OHA là phát triển hệ điều hành mở cho tất cả mọi thiết bị chứ không cần công ty nào sản xuất phần mềm độc quyền như iOS của Apple. Google cũng dựa trên mục tiêu này để phát triển thiết bị Android, đồng thời công ty cũng có thể hưởng lợi từ nó.

Trong tuần tiếp theo, Google tung ra video ghi lại cảnh người đồng sáng lập Sergey Brin và giám đốc kỹ thuật của Android, Steve Horowitz cùng sử dụng những chiếc điện thoại khác nhau. Trong đó, điện thoại Android có những chức năng mà iPhone không có như “chế độ xem phố”.

Jobs thấy rằng đây là một sự công kích trực tiếp tới iPhone nên đã chất vấn các lãnh đạo của Google. Ban đầu họ trấn an Jobs rằng chiếc điện thoại trong video chỉ là bản thử nghiệm để kiểm tra hệ điều hành Android chứ không phải mẫu điện thoại thông minh chính thức. Vì coi những lãnh đạo đó là bạn, nên Jobs đã mù quáng tin tưởng họ.

Tuy nhiên, vào giữa năm 2008 Jobs nhận ra rằng Google đang lên kế hoạch cho dự án điện thoại mới với những đặc điểm tương tự iPhone. Ông đe dọa sẽ khởi kiện Google nếu họ cho ra mắt điện thoại thông minh với màn hình cảm ứng đa điểm, một tính năng mà Apple đã được cấp bằng sáng chế.

Hai bên đã có một buổi gặp mặt kéo dài. Google chấp nhận yêu cầu của Jobs về việc sẽ giữ bí mật về một vài tính năng với Google nhưng không phải trong thời gian dài.

Chương 9. Apple đã đáp trả lại việc Google sử dụng màn hình cảm ứng đa điểm bằng một cuộc đấu tranh pháp lý cam go.

Khi chiếc điện thoại đầu tiên sử dụng hệ điều hành Android thất bại, một dòng máy khác tốt hơn ngay lập tức được đưa vào sản xuất. Google bắt tay vào phát triển màn hình cảm ứng đa điểm, bỏ qua lời đa dọa pháp lý của Steve Jobs.

Vào cuối năm 2008, Google bắt tay với Motorola và Verizon để phát triển dòng máy Android thứ 2 tên là Droid. Sau khi cho ra mắt vào tháng 10 năm 2009, Google quảng cáo nó bằng những tính năng đặc biệt mà iPhone không có như khả năng chạy nhiều ứng dụng cùng lúc. Trong 3 tháng đầu, doanh số bán ra của chiếc điện thoại này còn vượt mặt iPhone!

Tháng 1 năm 2010, Google tung ra bản cập nhật phần mềm cho phép khởi chạy màn hình cảm ứng đa điểm trên Droid. Cũng lúc đó, Google ra mắt chiếc điện thoại thứ 2 cũng có màn hình cảm ứng đa điểm tên là Nexus One.

Ngay lập tức, Apple để đơn kiện Google với cáo buộc xâm phạm quyền sáng chế. Đây cũng là điểm khởi đầu cho cuộc chiến pháp lý kéo dài giữa hai bên.

Mặc dù muốn trực tiếp kiện Google, nhưng Jobs biết rằng ông nên đưa những đơn vị sản xuất ra tòa vì việc sao chép tính năng. Cuối cùng, Google không trực tiếp sản xuất điện thoại và trao quyền sử dụng miễn phí hệ điều hành Android cho bất cứ dòng máy nào.

Đầu tiên Jobs kiện HTC, hãng sản xuất Trung Quốc của điện thoại Nexus. Nhưng vì hệ điều hành Android áp dụng được cho những dòng máy khác nữa, nên Jobs đã đệ đơn kiện về quyền sáng chế đến hầu hết các nước công nghiệp. Đến năm 2012, Apple đã có 50 đơn kiện đang xử lý ở ít nhất 10 quốc gia chỉ để chống lại Samsung, nhà phân phối lớn nhất của điện thoại Android. Apple cũng thuê 300 luật sư từ 50 công ty luật với mục đích cô lập Samsung.

Mùa hè năm đó, Apple thắng 1 triệu đô từ cuộc chiến pháp lý chống lại Samsung. Bên cạnh mục đích bảo vệ bản quyền cho những tính năng đặc biệt của iPhone, Apple cũng muốn áp đảo đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình trên thị trường công nghệ.

Chương 10. Những cuộc chiến pháp lý với Google làm xấu đi hình ảnh của Apple, nhưng họ vẫn không từ bỏ hướng đi đầy cạnh tranh ấy.

Steve Jobs phê phán Google bất cứ khi nào có thể trong suốt khoảng thời gian từ năm 2008 đến khi ông mất vào ngày 5 tháng 10 năm 2011. Để đáp trả, Google cho ra mắt những sản phẩm mới để đánh bại Apple.

Năm 2008, Google cho ra mắt ứng dụng mới tên là Google Voice, từ đó mở rộng phạm vi tiếp cận cho dòng điện thoại của công ty. Ứng dụng này cho phép người dùng tạo nên những cuộc gọi thư thoại trực tuyến miễn phí, điều này đã gộp chung số điện thoại và email thành một mã số cá nhân. Nếu ai đó gọi bạn qua Google Voice, điện thoại bạn rung và tin nhắn thoại đó sẽ được gửi thằng đến hòm thư của bạn. Sử dụng ứng dụng này đồng nghĩa với việc thậm chí nếu người dùng gọi đến điện thoại iPhone, thông tin cá nhân của họ vẫn  sẽ được chuyển vào kênh của Google.

Ứng dụng này sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới Apple. Vì vậy, họ đã từ chối lời đề nghị của Google để được đưa ứng dụng này vào iPhone. Nhưng hành động này đã làm xấu đi hình ảnh của Apple, vì họ đã tước đi quyền sử dụng một ứng dụng phổ biến và hữu dụng của người dùng.

Sau một thời gian, giới truyền thông bắt đầu miêu tả về Jobs như một nhà lãnh đạo với tính cách thất thường, đồng bóng, còn người dùng thì mệt mỏi với những cuộc đấu tranh không hồi kết của Apple và Google. Thậm chí Hội đồng truyền thông liên bang (FCC) đã vào cuộc, họ cho rằng Apple đã cố tình vi phạm quy định của FCC khi không cho phép Google chạy ứng dụng trên iPhone.

Cuối cùng, Jobs đã chịu khuất phục và cho phép Google Voice xuất hiện trên cửa hàng ứng dụng của Apple. Tuy nhiên, Apple đã đáp trả bằng việc tấn công vị trí độc tôn của Google trong lĩnh vực quảng cáo điện thoại và tạo ra một ứng dụng thay thế Google Maps.

Năm 2010, Apple tung ra nền tảng quảng cáo và đặt tên là “iAd”. Chỉ trong 3 năm sau đó, ứng dụng này đã mang lại cho công ty số tiền lên đến 200 triệu đô la. Năm 2012, Apple tung ra ứng dụng thay thế cho Google Maps và kết hợp nó với phần mềm trong iPhone 5. Nhưng Apple Map lại hoàn toàn thất bại vì nó không những chỉ đường sai cho người dùng mà còn định vị sai vị trí của tượng đài Washington nổi tiếng.

Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là dấu chấm hết cho xung đột giữa Apple và Google, một cuộc chiến được dự đoán sẽ kéo dài thêm rất nhiều năm nữa.

Tổng kết

Google và Apple đã từng có mối quan hệ hợp tác rất hòa hảo. Tuy nhiên, khi sản xuất điện thoại trở thành một thị trường tiềm năng, họ lại trở thành những đối thủ cạnh tranh trực tiếp để giành lấy vị trí độc tôn, cuối cùng dẫn những cuộc chất vấn ở tòa án. Trong suốt quá trình đó, người dùng được trải nghiệm sự phát triển vượt bậc của iPhone và dòng điện thoại Android.

Sách cùng chủ đề

Steve Jobs, Walter Issacson