Thói Quen Hiện Tại

The Now Habit, Neil Fiore

Thói quen hiện tại nghiên cứu một vấn đề vô cùng phổ biến hiện nay: thói quen trì hoãn. Tại sao mọi người lại chờ đến phút cuối cùng mới chịu bắt tay vào nhiệm vụ quan trọng? Làm sao để họ có thể từ bỏ thói xấu này? Thói quen hiện tại sẽ đi sâu vào gốc rễ của vấn đề và cách giải quyết chúng.

Cuốn sách này dành cho

  • Những người mắc thói quen trì trệ
  • Người muốn giúp đỡ những ai thường xuyên trì hoãn
  • Những ai hứng thú với cách quản lý và phát triển bản thân

Đôi dòng về tác giả

Neil Fiore là nhà tâm lý học người Mỹ, đồng thời ông cũng là cha đẻ của rất nhiều cuốn sách bán chạy nhất, tập trung chủ yếu vào năng suất và thuật thôi miên. Với tư cách là một người hướng dẫn, ông đã giúp đỡ cho hàng ngàn khách hàng và tư vấn cho rất nhiều công ty nổi tiếng.

Chương 1. Bạn sẽ có được gì nếu từ bỏ thói quen trì hoãn đã “được học” trước đây?

Trì hoãn là việc bạn lướt Facebook cả ngày thay vì bắt tay vào viết bản báo cáo đã quá hạn từ trước, dọn phòng ba lần một tuần thay vì đi chỉnh sửa bài luận văn, hay gọi cho bạn bè chỉ để nói câu “xin chào” thay vì hoàn thành bản kê khai thuế của mình. Người ngoài cuộc sẽ thấy sự trì hoãn của bạn thật lố bịch, nhưng với những người có thói quen này thì nó không phải là vấn đề để cười.

Họ cảm thấy cuộc sống của mình hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát. Mỗi khi định ngồi xuống và tự hứa sẽ hoàn thành công việc, họ lại tiếp tục lướt Facebook và chờ đợi đến lúc khác sẽ làm. Khi không thể hoàn thành mục tiêu, họ thường cảm thấy tội lỗi và xấu hổ. Và vì không bao giờ hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn, họ luôn phải chịu áp lực liên tục và chưa bao giờ thực sự thư giãn.

Neil Fiore cho rằng thói quen trì hoãn đó hoàn toàn không phải do bẩm sinh, hay nói cách khác, không ai lười từ khi ra đời. Những đứa trẻ sẽ là minh chứng thuyết phục cho quan điểm này – chúng không bao giờ lười biếng.

Thực tế, chúng ta đã “học” và làm theo thói quen tệ hại này ở trường, ở nhà, và ở nơi làm việc. Thật may mắn, vì sự trì hoãn là thứ chúng ta “học” được, nên ta cũng hoàn toàn có thể loại bỏ nó thông qua sự thay đổi tư duy và một vài công cụ đơn giản.

Bản tóm tắt này sẽ chỉ cho bạn thấy:

  • Cách hiểu rõ nhất về thói quen trì trệ;
  • Hai chú ngựa khi cùng kéo thì lực kéo sẽ mạnh hơn so với tổng lực của hai chú tách ra;
  • Tại sao việc đặt ra một mục tiêu quá xa vời có thể phá hỏng đi động lực của bạn;
  • Cách thay đổi lối tư duy tạo nên thói quen trì trệ
  • Hãy bắt đầu bằng việc tìm hiểu gốc rễ của thói quen tệ hại này.

Chương 2. Sự trì trệ là cách để trốn tránh nỗi sợ thất bại.

Hầu hết mọi người đều quen với thói chần chừ. Mặc dù đây là vấn đề rất phổ biến, nhưng nó cũng gắn liền với một vài trường hợp nhất định.

Chúng ta thường chần chừ trong công việc. Đó là khi ta phải làm một số nhiệm vụ như viết báo cáo, tổ chức một buổi hội thảo hay chuẩn bị bài phát biểu. Những công việc trên đều rất quan trọng và không nằm trong thói quen hàng ngày của bạn. Bạn sẽ không chần chừ việc đi tắm hay hồi đáp lời mời ăn trưa của đồng nghiệp, nhưng lại luôn trì hoãn việc chuẩn bị một bài phát biểu quan trọng.Thực tế, những việc con người hay trì hoãn thường có ba đặc điểm sau đây:

Đầu tiên, khi bạn muốn làm tốt một công việc để bạn có thể đáp ứng theo mong đợi của bản thân và của người khác.

Thứ hai, bạn thấy công việc đó thật nhàm chán. Ví dụ, việc bắt đầu viết trang đầu tiên hay hoàn thành bài PowerPoint rất vô vị và hoàn toàn không có động lực để làm.

Cuối cùng, những điều làm nên một “công việc tốt” rất mơ hồ: bạn không biết cách để có một bài thuyết trình tốt, viết được một bản báo cáo ấn tượng hay đáp ứng được nguyện vọng của người khác. Điều gì là “tốt”? “Tốt” thế nào là đủ? Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn dốc toàn bộ sức lực vào một dự án và gặp thất bại?

Khi phải đối mặt với những công việc như trên, chúng ta buộc phải chọn lựa giữa hai điều:

Nếu bắt tay vào việc, đồng nghĩa với việc bạn đã sử dụng thời gian của mình cho những thứ vô vị, rất có thể sẽ gặp thất bại và cảm thấy thất vọng với chính bản thân mình và những người khác nữa.

Nếu từ chối làm việc đó, bạn sẽ tránh được sự buồn chán, và tất nhiên, là cả nỗi sợ thất bại.

Vậy bạn sẽ chọn điều gì? Hầu hết mọi người sẽ lựa chọn cách thứ hai và trì hoãn công việc không thoải mái đó. Và ở một khía cạnh nào đó, điều ấy có nghĩa rằng: bạn được “học” rằng sự trì hoãn ít nhất là tạm thời có thể giúp bạn tránh được sự buồn chán và nỗi sợ thất bại.

Chương 3. Chúng ta được dạy cách để “căm ghét” công việc và sợ hãi thất bại.

Cả cha mẹ và thầy cô đều tin rằng họ hiểu lý do lũ trẻ luôn trì trệ: đó hẳn nhiên là do sự lười biếng của chúng! Và lũ trẻ cần kỷ luật, khen thưởng hay những hình phạt để không còn lười nhác nữa. Liệu rằng việc áp dụng hình phạt nghiêm khắc hơn với những đứa trẻ không chăm chỉ có phải là đúng đắn không?

Không hề, cách người lớn hiểu về thói quen trì hoãn là hoàn toàn sai lầm. Thực tế, có rất nhiều ví dụ có thể chứng minh rằng không ai lười biếng hay thiếu nỗ lực ngay từ khi sinh ra.

Hãy cùng xem xét những việc mà mọi người thực sự muốn làm như chơi bóng đá, đọc sách hay đi uống cà phê cùng bạn bè. Họ có cần động lực để làm những việc đó không? Thực tế, mọi người đều có một vài việc họ có thể bắt tay làm ngay mà không cần kỷ luật hay khen thưởng.

Có một điều khá thú vị rằng, trước khi được “giáo dục”, lũ trẻ không bao giờ chần chừ. Khi làm gì, chúng không bao giờ đánh giá hành động của mình hay băn khoăn về những gì mọi người xung quanh nghĩ về chúng.

“Theo chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan, kết quả công việc của một người sẽ phản ánh giá trị của người ấy”

Tại sao chúng ta lại học được thói quen trì trệ trong quá trình trưởng thành? Điều gì là khác biệt với việc nỗ lực hoàn thành công việc?

Trước hết, khi còn nhỏ, chúng ta học được ở trường rằng “làm việc” rất nhàm chán, nó trái ngược hoàn toàn với việc vui chơi. Chúng ta thường nghe bố mẹ nhắc nhở rằng: “Bố mẹ rất tiếc nhưng chiều nay con phải ngồi làm bài tập chứ không phải ra ngoài chơi!” Và nếu bạn không nghe lời, ngay lập tức sẽ bị dọa không cho xem TV buổi tối.

Thứ hai, chúng ta được thấm nhuần chủ nghĩa hoàn hảo một cách sai lầm. Chúng ta nhận thức rất rõ rằng mình phải hoàn thành công việc sao cho tốt nhất, nếu không mọi người sẽ nghĩ rằng ta làm việc chưa đủ chăm chỉ. Điều này sẽ dẫn đến những tham vọng không thực tế: nếu ai đó nghĩ rằng mọi thứ hoặc là tốt nhất, hoặc là không tốt chút nào, thì sẽ không ai có thể đáp ứng được kì vọng của họ!

Vì vậy, việc mọi người thấy công việc thật nhàm chán là hoàn toàn dễ hiểu: một mặt, chúng ta nghĩ rằng chúng thật buồn tẻ và vô vị; mặt khác, ta được học rằng bất cứ thứ gì không phải tốt nhất thì không thể chấp nhận được, vì vậy nên chúng ta sẽ rất dễ gặp thất bại.

“Nỗi sợ thất bại, chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan và nỗi lo về những mục tiêu hão huyền sẽ kìm hãm con người vươn tới đích đến của mình”

Chương 4. Lòng tự trọng của chúng ta liên quan chặt chẽ với hiệu quả công việc, và sự trì hoãn sẽ giúp ta bảo vệ nó.

Bất kỳ ai cũng đều muốn được mọi người xung quanh đánh giá cao. Nếu chúng ta không làm việc, chúng ta thường sẽ không phải đối mặt với việc bị mang ra làm trò cười hay bị coi thường.

Thực tế, con người có rất nhiều cách để chống lại sự đe dọa đến lòng tự trọng của bản thân. Ở phương Tây, mọi người đều nghĩ rằng có sự liên quan mật thiết giữa lòng tự trọng với hiệu quả công việc mà họ làm.

Chúng ta được dạy rằng từ rất sớm rằng chỉ khi làm việc chăm chỉ hay đạt được thành công trong sự nghiệp, bản thân ta mới trở nên có giá trị. Mọi người đánh giá cao bác sĩ, giám đốc hay giáo sư. Họ coi thường những ai nghèo khổ hay thất nghiệp và tin rằng nguyên nhân là do họ làm việc chưa đủ chăm chỉ và họ bị đánh giá thấp hơn.

Vì họ được học rằng công việc là gốc rễ chính của lòng tự trọng, nên việc mọi người dần thấm nhuần chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan là hoàn toàn có thể hiểu được.

Với những ai cảm thấy giá trị của bản thân, họ phải làm việc hết mình để đáp ứng những hi vọng quá cao của chính bản thân mình. Đương nhiên, không phải ai cũng có thể thành công trong lĩnh vực của mình, vì vậy mọi người sẽ dùng những chiến thuật riêng để bảo vệ lòng tự trọng của họ khỏi thất bại.

Khi đối mặt với một nhiệm vụ có vẻ khá khó khăn, như việc trở thành người đại diện đọc diễn văn tốt nghiệp hay một người giàu có nhất trong đại gia đình, thì những chiến thuật như sự trì hoãn sẽ cho phép chúng ta trốn tránh hoàn cảnh của mình.

Chúng ta thường tự nhủ rằng: “Không phải ta thất bại do không tài giỏi, mà là do ta chưa thực sự thử làm mà thôi”. Bằng cách đó, sự trì hoãn sẽ giúp ta tránh cảm giác áp lực, lo lắng gây ra bởi những kì vọng hão huyền hay sự mơ hồ về thành công của bản thân.

Chương 5. Câu thần chú chống lại sự trì trệ: “Bạn chỉ có thể học hỏi từ những vấp ngã”.

Một trong những nguyên nhân chính của thói quen trì hoãn chính là chủ nghĩa hoàn hảo: Trong bất cứ việc gì chúng ta làm, ta cũng luôn tự nhủ rằng phải đạt được kết quả tốt nhất. Phải tránh mọi sai lầm, thất bại là thứ không thể chấp nhận được và nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến giá trị bản thân ta.

Dưới áp lực nặng nề, ta thường khóa chặt bản thân và không làm gì cả thay vì đối mặt với thách thức. Chúng ta trì hoãn bằng việc lướt Internet, phân loại bộ sưu tập tem hay làm một vài việc vặt ta cho là “gấp gáp”.

Tuy nhiên, thay vì làm như vậy, những người tài giỏi sẽ nỗ lực hết mình để hoàn thành bất cứ nhiệm vụ nào mà không lo lắng về sai lầm hay thất bại. Nếu vấp ngã, họ sẽ nhanh chóng tự vực dậy và tiếp tục cố gắng. Miễn là không phải những công việc như phá bom nguyên tử hay bơi qua bờ biển Đại Tây Dương thì phương pháp này luôn hữu dụng.

Ngược lại, nếu bạn không thử thì sẽ không bao giờ có thể tiến bộ được. Chỉ có những người kiên trì làm đi làm lại mới có thể cải thiện kỹ năng của mình!

Vậy những người có thói quen trì hoãn sẽ hành động thế nào? Khi phải đối mặt với nỗi sợ hãi, họ im lặng và lảng tránh công việc. Họ cho rằng cách tốt nhất là phải thành công ngay từ lần đầu tiên, còn mọi kết quả khác đều là thất bại và sẽ tổn hại nghiêm trọng đến giá trị bản thân. Nhưng họ đã quên mất rằng, tất cả những công trình vĩ đại, từ tranh của Picasso đến phát kiến của Thomas Edison đều bắt đầu bằng một chuỗi thất bại và những lần nỗ lực ngu ngốc .

Chúng ta nên hiểu đơn giản rằng: Thất bại là một phần thiết yếu của việc học tập, vì vậy những ai không thất bại sẽ không bao giờ có thể học hỏi được điều gì!

Chương 6. Để trở thành một nhà sản xuất, thay vì tự nhủ “Tôi phải” hay “Tôi nên” làm gì, hãy hỏi rằng “Bao giờ tôi có thể bắt tay vào công việc?”

Trong thâm tâm những người trì trệ điển hình luôn có những cuộc tranh cãi nội tâm. Họ thường tự nhủ rằng “tôi phải làm” hoặc “tôi nên làm”, những cụm từ mang nghĩa rằng “tôi không hề muốn làm”. Cuộc xung đột nội tâm này giống như hai con ngựa chạy theo hai hướng đối lập: một con chạy về phía “nên làm” hoặc “phải làm việc”; con còn lại chạy theo hướng khác vì bạn “không muốn bắt tay vào nhiệm vụ”. Đương nhiên, phương pháp này không những không giúp bạn hành động nhanh nhẹn hơn mà còn gây ra những căng thẳng thần kinh và quan điểm tiêu cực với công việc.

Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn có thể loại bỏ những xung đột nội tâm này bằng cách trở thành một “nhà sản xuất” – những người thực sự mong muốn chứ không phải bị ép tạo nên thành quả – thay vì một nạn nhân bất lực. Không giống kiểu người trì trệ, những nhà sản xuất luôn có một mục tiêu rõ ràng để vươn tới. Vì vậy, họ sẽ tự nhủ rằng: “Mình muốn làm”, “mình sẽ làm” hay “mình quyết định làm”.

Cuộc hội thoại nội tâm theo hướng tích cực sẽ giúp bạn tập trung toàn bộ năng lượng vào một hướng đi duy nhất. Giờ đây, thay vì phá hoại mọi nỗ lực của bạn, hai chú ngựa sẽ cùng chạy chung một đường. Bằng cách này, những nhà sản xuất có thể tự xác định điều mà họ muốn làm, đồng thời là thời gian, địa điểm, phương pháp để làm nó.

Hơn hết thảy, nếu bạn muốn làm gì, thay vì hoài nghi về nó hãy bắt tay thực hiện, hãy dốc toàn bộ sức lực để hoàn thành nó.

Chương 7. Hãy biết kết hợp làm việc và nghỉ ngơi hàng ngày để đạt được hiệu suất làm việc cao nhất.

Thói quen trì trệ là một vòng tròn luẩn quẩn: khi bạn trì hoãn công việc, cảm giác trách nhiệm với việc phải bắt kịp mọi thứ sau đó dần dần sẽ tích tụ thành những trách nhiệm nặng nề hơn nữa.

Vì vậy, thói trì trệ sẽ khiến cuộc sống của bạn luôn tràn ngập cảm giác có quá nhiều việc phải làm. Cuộc sống như vậy sẽ cướp đi của bạn những khoảng thời gian dành cho sự thư giãn, nghỉ ngơi hay đời sống riêng tư. Để có thể quản lý được khối lượng công việc ngày càng tăng, những hoạt động giải trí kia buộc phải tạm ngưng đến tương lai rất xa. 

Có một điều rất kì lạ là, những người trì trệ điển hình và kiểu người “cuồng công việc” lại có lối tư duy tương tự nhau. Họ đều nghĩ rằng mình có nhiều việc phải hoàn thành đến mức không còn thời gian để nghỉ ngơi thư giãn. Họ luôn tự thúc đẩy chính mình, không bao giờ thực sự thư giãn hay tự thưởng cho những thành quả của bản thân. Kết quả là, cả ngày họ vùi đầu trong công việc hoặc những cảm giác tội lỗi khi mình không làm việc.

Thay vì hành động như vậy, những nhà sản xuất luôn dành một khoảng thời gian nhất định cho đời sống cá nhân, chăm sóc sức khỏe, hay thư giãn tâm hồn.

Những người thành công thường hiểu rất rõ tầm quan trọng của việc thư giãn, giải trí. Vì vậy, họ thường nghỉ ngơi và tự thưởng cho thành quả của bản thân như là cách nạp năng lượng để làm việc năng suất trở lại.

Bên cạnh đó, người nhận ra được sự thú vị của những nhiệm vụ khó khăn sẽ có nguồn động lực dồi dào để bắt tay vào công việc.

Chương 8. Nếu bạn muốn đơn giản hóa công việc, hãy chia chia chúng thành nhiều phần nhỏ và dễ quản lý.

Phần khó nhất trong mọi công việc luôn luôn là lúc khởi đầu.

Những người thường xuyên trì hoãn hiểu rằng: một khi họ bắt đầu công việc, họ có thể sẽ phải viết toàn bộ bản báo cáo. Vì vậy họ lựa chọn việc dành thời gian để mở rồi đóng tài liệu, kiểm tra Facebook cá nhân hay lau dọn bếp, nửa giờ sau lại mở tài liệu… và tiếp tục lặp lại quy trình đó.

Nhưng tại sao việc bắt đầu công việc lại khó khăn đến vậy? Bởi vì những nhiệm vụ thường nặng nề đến mức chúng ta không thể nhìn thấy hi vọng giải quyết được nó. Điều này đặc biệt đúng với những mục tiêu mơ hồ về tương lai xa vời, ví dụ như “có một tấm bằng loại giỏi” hay “học cách chơi đàn piano”. Những mục tiêu như vậy không những không mang lại hiệu quả gì mà còn làm chúng ta thêm chùn bước – bạn cứ cắm đầu vào làm việc với mong muốn rằng một ngày nào đó sẽ đạt được mục tiêu to lớn ấy.

Bất chấp những mục tiêu xa vời ấy, chúng ta thường trì hoãn và làm những thứ mang về cho ta thành công nhanh chóng, ví dụ như kiểm tra Email hay lướt Facebook.

Vậy chiến lược đơn giản để loại bỏ khuynh hướng này là gì?

Bạn hãy chia nhiệm vụ thành những công việc nhỏ, dễ dàng quản lí và có thể kiểm tra một cách nhanh chóng. Nếu một công việc có thể được hoàn thành chỉ sau nửa giờ đồng họ, bạn sẽ có thể dễ dàng tìm thấy động lực để bắt đầu nhiệm vụ. Và một khi hoàn thành nó, bạn sẽ nhận được phần thưởng lớn nhất chính là cảm nhận về thành công, thứ mang lại cảm giác được làm chủ.

Ngoài ra, bạn có thể củng cố thêm động lực bằng cách thực hiện những phần việc đơn giản để nhận về sự khen thưởng tương ứng, ví dụ như là cho phép bản thân được nghỉ ngơi, thư giãn một chút.

Vì vậy, đừng quá cố gắng để làm điều gì quá to tát, hãy tập trung vào việc làm thế nào để bắt đầu: Hãy khởi động với những công việc đơn giản và gạt những đích đến hão huyền sang một bên. Ví dụ, thay vì ngồi đếm từng trang của cuốn “Chiến tranh và hòa bình”, hãy bắt đầu dành nửa giờ để đọc nó.

“Thay vì nói: “Đây là một nhiệm vụ lớn lao và quan trọng”, hãy nói rằng “tôi sẽ bắt đầu từ bước nhỏ nhất”

Chương 9. Để làm việc hiệu quả và thoải mái nhất, hãy thử “không lên kế hoạch”.

Để biến công việc hàng tuần của bạn trở nên nhẹ nhàng và năng suất hơn, hãy thử cách không lên kế hoạch trong việc quản lý thời gian.

Mục đích chính của phương pháp này là tạo thật nhiều khoảng thời gian ngắn (khoảng 30 phút), tập trung cao độ trong ngày làm việc của bạn thay vì 10 giờ làm việc liên tục nhưng luôn bị phân tâm, ngắt quãng. Bằng cách này, bạn không những hoàn thành trọn vẹn được nhiều việc hơn mà còn có nhiều thời gian để thư giãn hơn. Phương pháp cụ thể như sau:

Chọn một việc trong số những nhiệm vụ quan trọng mà bạn phải hoàn thành, đặt cho nó khoảng thời gian giới hạn là 30 phút, và hãy tập trung cao độ để làm nó trong 30 phút ấy.

Sau mỗi khoảng thời gian giới hạn kết thúc, hãy đặt thêm một khoảng thời gian nữa vào lịch làm việc của mình. Đồng thời, bạn cũng lên danh sách những hoạt động thư giãn như ra ngoài ăn trưa với bạn bè, đi dạo hay đi xem phim. Không giống như cách lên lịch làm việc thông thường, bạn lên lịch cho những hoạt động giải trí chứ không phải công việc. Nó sẽ xây dựng nên một khuôn khổ hữu ích cho việc phân bổ thời gian làm việc của bạn.

Qua phương pháp này, chúng ta sẽ nhận ra được hai điều:

Đầu tiên, cuộc sống không chỉ có công việc! Bất kỳ ai cũng xứng đáng được trải nghiệm những điều thú vị, thư giãn khác ngoài công việc.

Thứ hai, bạn chỉ có một khoảng thời gian giới hạn để hoàn thành nhiệm vụ, vì vậy bạn sẽ tận dụng nó thật tốt!

Vì thực chất, “không lên kế hoạch” nghĩa là bạn lên kế hoạch cho công việc xen vào những hoạt động giải trí, nên bạn chỉ chọn bắt tay vào nhiệm vụ khi có thời gian để hoàn thành nó. Và một công việc khác chỉ được thêm vào thời gian làm việc nếu khoảng thời gian 30 phút cho công việc trước đã kết thúc.

Bằng cách này, bạn có thể dành nhiều thời gian tập trung cho công việc mà hoàn toàn không cảm thấy bị bắt ép.

Chương 10. Một mảnh giấy hay quyển số sẽ là vũ khí hữu hiệu chống lại sự phân tâm.

Có rất nhiều thứ có thể khiến bạn không thể tập trung vào công việc:

Ví dụ, bỗng nhiên bạn nảy ra một ý tưởng vô cùng hay ho mà bạn cảm thấy phải ngay lập tức đi tìm hiểu hoặc chia sẻ nó với bạn bè. Hoặc đột nhiên bạn nhớ ra một nhiệm vụ quan trọng mà rất có thể bạn sẽ quên mất nếu không thực hiện ngay. Hay khi người đồng nghiệp thân thiết nói “xin chào” hoặc nhắc nhở về bản báo cáo bạn hứa sẽ gửi cho cô ấy vào cuối tuần. Và còn rất nhiều những việc tương tự như vậy nữa. 

Tất cả những sự mất tập trung đó khó có thể tránh được: những ý tưởng sẽ luôn bất chợt nảy ra trong tâm trí bạn, và những “bà tám” ở công ty sẽ luôn tìm đến để buôn chuyện trừ khi bạn khóa trái cửa phòng làm việc.

Để giải quyết vấn đề này, tất cả những gì bạn cần làm chỉ đơn giản là luôn giữ thứ gì đó có thể “bắt lấy” những việc phân tâm bất ngờ xảy đến. Nhanh chóng vơ lấy một mảnh giấy hay cuốn sổ gần đó và ghi lại bất cứ thứ gì xảy đến đang khiến bạn bận tâm rồi nhanh chóng quay lại làm việc. Sau khi đã hoàn thành xong nhiệm vụ làm dở, bạn hãy quay lại xem xét những gì mình vừa ghi nếu nó khẩn cấp hay cần thiết. Bạn sẽ ngạc nhiên vì hiệu quả của phương pháp này đấy!

Kết luận

Lười biếng không phải căn bệnh bẩm sinh. Thực tế, thói quen trì hoãn được xây dựng từ thái độ tiêu cực với công việc khi còn nhỏ. Vì thói quen tệ hại này là thứ con người “học” nên chúng ta hoàn toàn có thể loại bỏ nó bằng cách thay đổi tư duy của bản thân.

Cuốn sách cùng chủ đề

The Pomodoro Technique, Francesco Cirillo