Thế Giới Ngoài Tầm Với

The World Beyond Your Head: On Becoming an Individual in an Age of ...

The World Beyond Your Head (2015), Matthew B. Crawford

Thế giới của chúng ta đã thay đổi kinh ngạc trong những năm gần đây. Chúng ta phát triển những công nghệ tuyệt vời, nhưng chính công nghệ cũng đã ảnh hưởng xấu đến nhiều khía cạnh quan trọng trong cuộc sống của chúng ta: Khả năng chú ý, những mối quan hệ và cả tính cách của chúng ta. Thế giới ngoài tầm với (2015) nói về cuộc khủng hoảng về sự tập trung thời hiện đại và làm thế nào bạn có thể thoát khỏi nó. 

Cuốn sách này được viết cho:

  • Những ai cảm thấy ức chế với thế giới thời hiện đại
  • Những người dành quá nhiều thời gian vào mạng xã hội
  • Bất cứ ai muốn cải thiện khả năng tập trung của mình

Tác giả cuốn sách là Matthew Crawford, một nhà triết học và là một kĩ sư mô tô. Ông cũng là nhà biên tập cho tờ The New Atlantis và là nhà nghiên cứu tại trường đại học Virginia. 

Bằng cách nào sự hiện đại hóa đang phá hủy khả năng tập trung của bạn.

Thời gian tập trung giảm sút, đời sống tinh thần mệt mỏi, sự xao nhãng tăng lên – Đây là những vấn đề bạn có thể nhận thức được, đặc biệt là nếu bạn đã biết cảm giác kì quặc khi bước xuống phố bị bao vây bởi những người trông như zombie cắm mặt vào điện thoại. Cuốn sách này tập trung vào lí do tại sao bạn đang mất mối liên hệ với thế giới và giải thích cách để trở thành một cá nhân trong kỉ nguyên đầy sự lôi kéo này. 

Cuốn sách sẽ tiết lộ cho bạn:

  • Một người làm nghề thủ công có thể dạy một nhân viên văn phòng điều gì?
  • Tại sao việc được thấu hiểu lại khiến các nhà quản lí căng thẳng?
  • Tại sao một người vị kỉ lại muốn quan hệ với một con rô bốt?

Chúng ta đang sống trong cơn khủng hoảng của sự mất tập trung.

Trong thế giới hiện đại, chúng ta liên tục bị bao quanh bởi những thiết bị công nghệ đòi hỏi sự chú ý – điện thoại, laptop, iPad – những thứ khiến chúng ta không thể tập trung. Nhờ môi trường này chúng ta phát triển một nhu cầu được kích thích tinh thần liên tục.

Nhu cầu này có ảnh hưởng lớn đến thứ mà các nhà tâm lí học thần kinh gọi là “phản ứng định hướng”. Đó là thứ khiến chúng ta tập trung đặc biệt vào bất cứ thứ gì xuất hiện trong tầm nhìn của chúng ta. Chúng ta phát triển bản năng sống còn này để tránh những con thú ăn thịt. 

Vấn đề là ngày nay, những thứ kích thích bước vào tầm nhìn của chúng ta mỗi giây! Và chúng ta thường quá quen với sự khuấy động liên tục này đến nỗi chúng ta khao khát nó, ngay cả khi nó không hề quan trọng với chúng ta. 

Việc chúng ta xem nhẹ khả năng tập trung đã kéo theo nhiều vấn đề. Sự tập trung rất quan trọng với việc chúng ta sẽ tương tác với thế giới như thế nào. Đó là thứ cho phép chúng ta suy nghĩ và sáng tạo. 

Nhưng thời lượng tập trung của chúng ta vốn đã giới hạn. Trong thời đại dữ liệu số, quảng cáo và những tin tức nóng hổi cập nhật liên tục với một loạt thông tin. Và đối với những người lớn lên trong một “môi trường chú ý” khác – những người trưởng thành lớn lên mà không có những luồng thông tin liên tục – điều đó thậm chí còn tệ hơn.  

Ngày nay, chúng ta cũng thường ít tham gia vào những hoạt động đòi hỏi sự tập trung – và điều đó làm cuộc sống chúng ta nghèo nàn đi. Tập trung là một kĩ năng bạn xây dựng thông qua những việc như đọc hết một cuốn sách, điều mà con người ngày nay càng ngày càng ít làm. 

Một vài cách luyện tập kĩ năng này như sửa chữa xe đạp hoặc may vá cũng đang dần giảm sút. Chúng ta không có kiên nhẫn cho chúng nữa mà thích dành hầu hết thời gian tham gia vào những hoạt động xảy ra bên trong đầu chúng ta. 

Nhưng sự tập trung là cần thiết. Đó là công cụ bí mật giúp chúng ta phát triển. Thực tế, những nghiên cứu chỉ ra rằng trẻ con có thể điều khiển hướng tập trung của chúng thành công hơn người lớn.

Chúng ta thường quá dễ dàng bị lôi kéo.

Khi đối mặt với một quyết định lớn như con đường nghề nghiệp nào để theo đuổi hay nên lựa chọn kế hoạch nghỉ hưu như thế nào, điều gì ảnh hưởng đến quyết định của bạn? Những nhà kinh tế học thường cho rằng chúng ta đơn giản chỉ so sánh lợi ích và khó khăn trong những tình huống đó. Nhưng họ đã hoàn toàn sai. 

Hành vi và những quyết định của chúng ta thường phụ thuộc rất nhiều vào bối cảnh. Khi chúng ta có nhiều lựa chọn, cách thể hiện những lựa chọn này rất quan trọng. 

Những nhà kinh tế học hành vi đã nghiên cứu cách người ta lựa chọn kế hoạch nghỉ hưu. Khi tìm kiếm một kế hoạch, mọi người không chỉ xem xét liệu kế hoạch đó có là sự đầu tư tốt. Một chi tiết quan trọng có ảnh hưởng lớn đến quyết định của họ là liệu họ có phải chủ động tham gia vào một kế hoạch nghỉ hưu được tài trợ bởi nhà tuyển dụng, trái ngược với việc được tự động đăng kí tham gia mà họ không phải nhúng tay vào. Khả năng lớn là họ sẽ lựa chọn kế hoạch mà họ không phải tự mình tham gia vào. 

Đó là lí do tại sao những người làm marketing phải cẩn thận để trưng bày sản phẩm theo những cách nhất định. Các công ty trả tiền để các siêu thị bày bán hàng hóa theo mức độ ưu tiên nhìn thấy. Ví dụ, mọi người thường có xu hướng mua những gì họ nhìn thấy đầu tiên.

Tóm lại, chúng ta rất dễ bị lôi cuốn. Nhưng có một tin tốt là bạn có thể điều khiển bản thân để tăng sự tập trung!

Những người thợ thủ công như đầu bếp và thợ mộc thường làm điều này bởi vì họ không thể để bản thân mất tập trung. Và họ không chỉ tập trung hơn – họ còn tạo ra môi trường có lợi cho công việc tập trung.

Ví dụ, một đầu bếp giàu kinh nghiệm có thể sắp xếp các nguyên liệu theo thứ tự nhất định trước khi nấu nướng để tránh mất thời gian tìm kiếm chúng sau đó. 

Bạn cũng có thể tạo ra một môi trường không có sự xao nhãng ngay cả khi bạn không phải là một người thợ thủ công. Một chiến thuật tốt là giảm thiểu những tác nhân tạo ra cảm giác có thể lôi kéo bạn ra khỏi mục tiêu ban đầu. 

Cơ thể của chúng ta mang đến hạnh phúc và cho phép chúng ta hiểu được thế giới.

Não bộ của chúng ta không phải là công cụ duy nhất chúng ta có để hiểu được thế giới xung quanh. Cơ thể của chúng ta cũng quan trọng không kém.

Đối với não bộ, cơ thể giống như bất kì một công cụ nào khác – một phương tiện để thực hiện các nhiệm vụ hiệu quả hơn. Nói một cách khác, cơ thể cho phép não bộ hiểu rõ môi trường hơn. 

Nhưng điều này không chỉ giới hạn đối với cơ thể. Theo khái niệm “sự mở rộng nhận thức”, não bộ của bạn có thể học cách sử dụng bất kì công cụ nào như là sự mở rộng của cơ thể. Đó là điều xảy ra khi những vận động viên dường như “hòa làm một” với thiết bị của họ. Ví dụ, những người chơi khúc côn cầu chuyên nghiệp có thể điều khiển gậy của họ khéo léo như chính tay chân của họ. 

Cũng tương tự, một người mù có thể học cách “nhìn” với một cây gậy. Não bộ của họ thậm chí sẽ học để xử lí thông tin đến từ cây gậy này như thể nó là thông tin đến từ thị giác. 

Vậy nên cơ thể của chúng ta giống như một cây gậy đặc biệt – một công cụ mà chúng ta làm chủ khi chúng ta trưởng thành. Chúng ta chật vật với cơ thể mình khi còn là những đứa bé; qua thời gian chúng ta dần dần điều khiển được nó; và đến lúc trưởng thành, chúng ta làm chủ nó với rất ít nỗ lực của nhận thức. 

Vậy nên khi chúng ta hiểu thế giới, chúng ta cũng học được cách di chuyển. Chúng ta thực sự nghĩ bằng cơ thể mình. Ví dụ, nếu cơ thể của chúng ta không thể vận hành trong không gian ba chiều, não bộ của chúng ta chỉ có thể hiểu những hình ảnh ở không gian hai chiều.

Và bởi vì cơ thể của chúng ta quá cần thiết đối với sự sống, chúng ta nhận được sự thỏa mãn khi phát triển những kĩ năng về tay chân. Đó là điều Friedrich Nietzsche ngụ ý khi anh nói rằng niềm vui là cảm giác khi năng lượng của bạn tăng lên. 

Bạn cũng sẽ mở rộng các cơ hội khi bạn phát triển nhiều kĩ năng tay chân hơn. Phát triển các kĩ năng và học cách điều khiển cơ thể theo những cách mới cũng rất thỏa mãn – đối với cả trẻ em và người lớn.

Công nghệ kết nối và đồng thời tách rời chúng ta với thế giới.

Công nghệ xung quanh khiến chúng ta liên tục kết nối với thế giới đúng không? Vâng, theo một cách nào đó, nhưng nó cũng khiến chúng ta tách rời khỏi thế giới nữa! 

Những thiết bị của chúng ta được thiết kế đơn giản và thân thiện với người dùng, để khiến cuộc sống của chúng ta dễ dàng và kết nối hơn. Những mẫu xe hơi mới nhất được gắn đầy những thiết bị để tối đa hóa sự thoải mái của người lái và hành khách.

Nhưng những công cụ công nghệ này cũng kéo chúng ta ra khỏi thực tại. Ví dụ, trong một chiếc xe hơi công nghệ cao, bạn hầu như không cảm giác mình đang ở trong một chiếc xe: thiết kế phức tạp giảm thiếu những cảm nhận về tốc độ hay sự nguy hiểm. 

Trải nghiệm vô vị về thế giới này ảnh hưởng đến hành vi của con người. Như chúng ta đã biết, hành vi của chúng ta phụ thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận môi trường, và chúng ta không thể nhận thức được mọi thứ khi các cảm nhận giác quan bị che mất. 

Hầu hết những khách hàng hiện nay biết rất ít về cách vận hành bên trong của các thiết bị điện tử. Hầu hết mọi người không thể sửa một cái máy giặt bị hỏng. Đó là lí do tại sao chúng ta có những người thợ sửa chữa.

Những người thợ sửa chữa kiếm sống bằng cách xem xét kĩ lưỡng các chi tiết của máy móc. Một người thợ có thể sửa một chiếc máy giặt bằng việc tiếp cận vấn đề và tìm nguồn gốc của nó. Công nghệ thông minh thì khuyến khích chúng ta làm điều ngược lại; nó được tạo ra quá đơn giản để sử dụng đến nỗi chúng ta không cần phải suy nghĩ làm thế nào để nó hoạt động. 

Ngày nay, rất ít người muốn trở thành một người thợ sửa chữa, đầu bếp hay thợ thủ công. Tuy nhiên, những công việc đó thực chất có thể là bí mật dẫn đến hạnh phúc và tự do. Một người thợ sửa chữa hoàn toàn có sự kiểm soát đối với môi trường của anh ta: công việc tùy thuộc vào khả năng của anh ta hiểu và điều khiển những vật liệu và máy móc mà anh ta động vào. 

Có được sự kiểm soát với môi trường xung quanh có thể thực sự rất thỏa mãn – một liều thuốc cho cảm giác vô dụng và thụ động gây ra bởi một thế giới với những thiết bị thông minh. 

Xã hội hiện đại biến chúng ta thành những người tiêu dùng thụ động.

Tất cả mọi người thỉnh thoảng đều có cảm giác không chắc chắn. Vậy làm thế nào bạn đối mặt với cảm giác đó?

Khi chúng ta càng lớn lên, hầu hết chúng ta đều giỏi hơn trong việc đối mặt với những điều bất ngờ của thế giới. Chúng ta dần chấp nhận rằng thế giới không phải lúc nào cũng cho chúng ta điều chúng ta muốn. Ví dụ, chúng ta càng cảm thấy ức chế, chúng ta càng học cách trì hoãn sự hài lòng và quen với sự hỗn độn của thế giới. 

Điều này rốt cuộc lại khuyến khích chúng ta quay lưng với sự tương tác ngoài xã hội, giống như những người tự kỉ. Những người tự kỉ thường không tiếp xúc với xã hội vì họ gặp với đề khi đối mặt với sự không chắc chắn. Những tình huống không thể kiểm soát thường khiến họ rối bời. Họ luôn thích thiết lập những thói quen hằng ngày và giảm thiểu sự liên hệ với xã hội. Những tình huống xã hội thường đáng sợ bởi vì con người là sinh vật không thể dự đoán được. 

Trong thế giới hiện đại, sự kiểm soát chúng ta có trong cuộc sống giảm đi mỗi ngày. Bởi vì thế chúng ta có xu hướng ngày càng tránh những tình huống ngoài xã hội vì chúng rất khó kiểm soát.

Hãy xem xét điều này thể hiện như thế nào ở nơi làm việc. Nếu bạn có một công việc văn phòng, bạn không thể hoàn toàn hiểu công việc của bạn đặc biệt cống hiến cho công ty như thế nào. Vậy nên bạn sẽ không cảm thấy hoàn toàn kiểm soát.

Điều này cũng xảy ra trong nhà bởi vì chúng ta luôn tìm kiếm những hoạt động như nấu nướng và sửa chữa. Những hoạt động này cho con người ít nhất là một chút kiểm soát đối với môi trường của họ.

Điều này khiến chúng ta khát khao sự kiểm soát ở đâu đó. Vậy nên chúng ta tránh khỏi thế giới bên ngoài và những tình huống xã hội không thể kiểm soát và bắt đầu quen với những hoạt động nhỏ nhặt mà chúng ta có thể kiểm soát. 

Và thế giới đoàn thể phục vụ cho điều này! Các công ty hiểu rằng chúng ta đang thiếu sự kiểm soát nên họ tạo ra những trải nghiệm như trò chơi điện tử thứ cho chúng ta ảo giác về sự kiểm soát nhưng thực sự biến bạn trở thành một người tiêu dùng thụ động. Những người chơi game đánh mất chính mình trong các trò chơi như những con robot. 

Những mối quan hệ và sự phát triển kĩ năng tay chân sẽ hình thành nên cá tính của bạn.

Không ai sống trong một xã hội trống rỗng. Bạn chia sẻ thế giới với vô vàn những người khác. Và đó là điều tốt bởi vì sự tương tác xã hội có vai trò quan trọng trong sự phát triển về tinh thần của chúng ta. Thực sự, những trải nghiệm xã hội của bạn không chỉ là của bạn. 

Tất cả chúng ta đều cố gắng để được công nhận như những cá nhân trong thế giới xã hội. Chúng ta cảm thấy có giá trị khi những người khác đồng thuận hay tán thưởng hành động của chúng ta. Đó là những gì Hegel muốn truyền tải khi anh nói những người khác cho chúng ta cơ hội “kiểm tra” sự thấu hiểu về bản thân. 

Nền kinh tế cũng vận hành theo cách tương tự. Giá cả của sản phẩm hay dịch vụ không được quyết định bởi một vài phép tính – nó cũng phụ thuộc vào việc chúng ta gán cho hàng hóa bao nhiêu giá trị. 

Tương tự như vậy, chúng ta cần nhận thức một cách tích cực để tin vào bản thân. Đó là một lí do khác khiến cho những kĩ năng chuyên môn thực sự quan trọng: chúng ta đạt được sự công nhận nhờ những thứ chúng ta làm tốt. 

Ví dụ như một thợ cơ khí tìm kiếm sự công nhận từ những người thợ khác, bởi vì trình độ chuyên môn của một người chỉ có thể được đánh giá chính xác nếu như người đánh giá cũng là một chuyên gia. Và khi một người đạt được sự công nhận đó, anh ta sẽ cảm thấy tự tin hơn về bản thân và con đường đã chọn. 

Theo nhà xã hội học Alain Ehrenberg, sự tăng lên của những trường hợp suy nhược ở các nước phương Tây có thể liên quan đến sự giảm sút về những kĩ năng chuyên môn. Một vài thập kỉ trước, xây dựng được một cá tính ổn định dễ dàng hơn rất nhiều: những công nhân có kĩ năng luôn làm việc và sống ở cùng một nơi trong hầu hết cuộc đời họ. Tuy nhiên, ngày nay, chúng ta đánh giá cao sự linh hoạt và sự dẻo dai, điều này có nghĩa là chúng ta được khuyến khích để tái tạo bản thân mình. 

Điều này khiến cho con người vật lộn để thiết lập cảm giác về bản thân, dẫn đến cảm giác lạc lối và căng thẳng. 

Xem bản thân là trung tâm và yêu quý chính mình rất có hại đến sức khỏe của bạn.

“Nhu cầu được trở thành một cá nhân riêng biệt khiến chúng ta cảm thấy lo lắng, và phương thuốc cho điều này, nực cười thay, lại chính là sự đồng nhất.”

Không cần biết những trải nghiệm bạn có là gì, bạn đang luôn luôn trải nghiệm chính mình. Vậy nên sẽ không có vấn đề gì nếu thỉnh thoảng bạn xem mình là trung tâm của vũ trụ – đó chỉ là một phần của việc trở thành một cá nhân!

Tuy nhiên, bản chất tự cho mình là trung tâm cũng có những bất cập. Những người tự cho mình là trung tâm thường có xu hướng nhìn nhận mọi vấn đề họ gặp phải như là sự sỉ nhục bản thân. Điều đó khiến họ khó khăn hơn để đối mặt với cuộc sống. 

Một người tự cho mình là trung tâm có thể cảm thấy tắc đường hay việc xếp hàng dài chờ đợi là tình huống không xứng đáng hay không dễ chịu. Những người như thế thường dễ căng thẳng hay tức giận và dĩ nhiên là điều đó chẳng giúp ích tí nào. 

Thay đổi hướng tập trung của bạn ra khỏi bản thân là một cách tốt hơn để giải quyết những cảm giác tiêu cực như sự ức chế hay sự từ chối. Chăm chú vào những cảm xúc này chỉ khiến mọi thứ tệ hơn. 

Không ai từng cố tình ngừng yêu. Nên nếu người yêu bạn hết hứng thú với mối quan hệ của hai người, đừng đổ lỗi tất cả cho bản thân. Hãy cố gắng hướng tình yêu đến nơi khác bằng việc thiền hoặc cầu nguyện – bất cứ điều gì có hiệu quả với bạn. 

Việc tự cho mình là trung tâm và yêu bản thân quá cũng tạo ra một vấn đề khác nữa. Ví dụ, những người yêu bản thân có xu hướng cần người khác một cách gần như là van nài đau khổ nhưng chính họ lại thấy khó khăn để có thể đồng cảm với những người xung quanh. Điều này có thể khiến họ tìm kiếm những mối quan hệ không lành mạnh. 

Những người cảm thấy không an toàn tìm kiếm sự kiểm soát, sự ca ngợi hay sự công nhận giá trị của xã hội và – một ước muốn kiểm soát mạnh mẽ không phải lúc nào cũng tốt trong một mối quan hệ. 

Những mối quan hệ của chúng ta cũng bị ảnh hưởng bởi việc giao tiếp online và qua tin nhắn ngày càng nhiều thay vì mặt đối mặt. Điều đó cho chúng ta nhiều sự kiểm soát hơn đối với cuộc hội thoại nhưng có thể gây ra hậu quả là chúng ta không thực sự thấu hiểu chất lượng cuộc giao tiếp. 

Ước muốn có được kiểm soát và sự tự vệ trong thời hiện đại thậm chí có thể khiến con người tìm kiếm những mối quan hệ với robot và những người bạn đời ảo khác, dù chỉ để quan hệ tình dục hay để yêu đương. Những mối quan hệ không phải với con người thực mang lại sự kiểm soát hoàn toàn, hay là một lựa chọn thay thế cho sự bất định của con người. 

Những mối quan hệ cá nhân thường bị ảnh hưởng khi chúng ta từ bỏ sự khác biệt của mỗi người. 

Khi chúng ta trở nên xa cách hơn với thế giới thật và càng chìm đắm vào không gian trừu tượng của thế giới số, tính cách và những mối quan hệ của chúng ta cũng trở nên trừu tượng hơn. 

Thậm chí bây giờ, một số phong tục của xã hội đang thay đổi bởi vì sự thay đổi trong cách chúng ta giao tiếp.

Ví dụ, ngày nay con người ngại phải thể hiện những quan điểm mạnh mẽ. Nó đơn giản là quá liều lĩnh, bởi vì mọi người có thể bất đồng và cảm thấy bị xúc phạm. Thậm chí một vài người có thể buộc tội bạn là quá kiêu ngạo nếu bạn đánh giá cao ý kiến của mình hơn những người khác.

Một nhóm nhà xã hội học đã nghiên cứu điều này năm 2008, khi họ phỏng vấn 200 người trẻ ở Mỹ về giá trị và đạo đức của họ. Hầu hết đều tránh nói điều gì quá trực tiếp. Thay vào đó, họ đưa ra những tuyên bố mù mờ về việc ý kiến của mọi người khác nhau như thế nào – rằng không ai có thể chắc chắn điều gì là đúng và điều gì là sai.

Ngay cả những quản lí cũng giấu mình sau thứ ngôn ngữ mơ hồ ở nơi làm việc bằng cách sử dụng tiếng lóng. Điều này cho phép họ tránh khỏi nhận trách nhiệm cho công việc của mình, bởi vì nếu có điều gì không rõ ràng ngay từ đầu, rất dễ để đổ lỗi cho những kết quả xấu là do thiếu sự rõ ràng. 

Nỗi sợ hãi đưa ra những quan điểm thực tế đã tạo ra một môi trường không có ý tưởng trong cộng đồng. Chúng ta sống trong một trạng thái với “sự kết hợp không màu”, bỏ quên cá tính của chính mình bằng việc tự xem bản thân như những phần nhỏ bé của cả cộng đồng. 

Kierkegaard, nhà triết học nổi tiếng đã phản bác lại điều này. Ông chỉ trích thứ được gọi là “sự đồng đẳng” (leveling), quá trình bình đẳng hóa của xã hội đã bào mòn và phủ nhận sự khác biệt giữa những cá nhân. 

“Sự đồng đẳng” có ý nghĩa khi bố mẹ trở thành bạn bè với con cái họ thay vì đứng ở vị thế của người cầm quyền. Mặt khác, Kierkegaard viết rằng những mối quan hệ có ý nghĩa chỉ xuất hiện giữa hai người với hai cá tính khác biệt và không hoàn hảo cần đến nhau như giáo viên và học sinh. 

Chúng ta đánh giá cao cả quyền tự trị và giáo dục, mặc dù chúng mâu thuẫn với nhau.

Từ “giáo dục” (education) bắt nguồn từ một từ Latinh – “educere” – có nghĩa là được dẫn dắt. Chính xác thì giáo dục chính là bị dẫn dắt ra khỏi chính bản thân bạn.

Giáo dục là một phần quan trọng của cuộc sống hiện đại. Nhưng chúng ta cũng đánh giá cao sự tự chủ, và ước muốn có được cả hai tạo ra sự mâu thuẫn nội tại.

Chúng ta ca ngợi sự cá tính. Tuy nhiên, giáo dục bắt đầu với việc chấp nhận một cấu trúc cấp bậc.

Hãy xem xét quá trình trở thành một nhạc sĩ. Những nhạc sĩ bắt đầu bằng việc học về phím đàn và khóa; họ học chơi nhạc bằng những kĩ thuật được truyền lại bởi người khác. Vậy nên tài năng và sự khéo léo của con người chỉ có thể xuất phát trong ranh giới đã được định sẵn bên ngoài. 

Tuy nhiên, sự tuân thủ và tôn ti trật tự đang trở nên ít quan trọng hơn trong nền giáo dục hiện đại. Hãy nghĩ về những khóa học online xuất hiện những năm gần đây. Chúng cung cấp thông tin, nhưng lại thiếu tính tổ chức và động lực trong mối quan hệ giữa học sinh và giáo viên.

Giáo dục cũng là một phần quan trọng để tìm lại khả năng tập trung của chúng ta. Những học sinh ngày nay phải chịu sự vắng mặt của giáo viên; chúng cũng được cung cấp những lớp học không thực sự thú vị, hầu hết bởi vì sự tăng lên của những tác nhân thi nhau có được sự chú ý của chúng. 

Học sinh cần được đối xử như những con người, không phải là những bộ máy học tập vì sự học. Chúng cần một môi trường học tập có tổ chức và những khóa học gắn trực tiếp với thực tế. 

Ví dụ như nhiều học sinh sẽ đánh giá cao môn lượng giác nếu chúng hiểu làm thế nào để xây được một động cơ cho xe đua. Mục tiêu của việc trở thành một thợ sửa chữa xe là không đủ để khuyến khích học sinh vượt qua những năm tháng ở trường. Những học sinh như thế cũng có thể thích toán học vì lợi ích của riêng mình; tuy nhiên, việc học của chúng vẫn nên có sự áp dụng cụ thể. Những quy tắc học thuật không nên chỉ toàn trừu tượng: chúng cần kết nối chúng ta với thế giới xung quanh. Giáo dục nên để chúng ta tự do bằng cách đưa chúng ta ra khỏi cái đầu của chúng ta. 

Kết luận

Thế giới hiện đại ngập trong những thứ kích thích khiến chúng ta mất tập trung. Công nghệ đã mang lại rất nhiều điều tốt đẹp nhưng nó cũng bào mòn khả năng tập trung, phát triển kĩ năng, thể hiện ý kiến của chính mình và kết nối với người khác theo một cách có ý nghĩa. Nó đẩy chúng ta ra xa khỏi thế giới mặc dù mục đích của nó là khiến chúng ta kết nối, nó làm lu mờ nhận thức của chúng ta về vạn vật xung quanh và thậm chí là về bản thân. May mắn thay, bạn có thể kết nối lại với thế giới bên ngoài bằng cách luyện tập những kĩ năng tay chân, tạo ra môi trường thực có tổ chức cho bản thân và tham gia vào sự tương tác của xã hội thay vì ngại ngùng tránh né. Chúng ta không cần phải sống trong đầu – hãy trở về với thế giới thực! 

“Sự kết nối thực sự với người khác xuất hiện với những màu sắc sống động của thách thức và tha thứ, tôn kính và nổi loạn, yêu thương và tranh đấu: những điều xảy ra trong thế giới thực.”

Gợi ý sách khác

Tại sao chúng ta làm việc, Barry Schwartz

Tại sao chúng ta tạo ra mọi thứ và tại sao điều đó lại quan trọng, Peter Korn