Để Được Như Walt

How To Be Like Walt (2004), Pat Williams

Để được như Walt (How to be like Walt) được viết năm 2004 mang người đọc đến gần hơn với một trong những nghệ sĩ có nhiều tác phẩm và thành công nhất của thế kỉ trước. Những dòng tóm tắt dưới đây sẽ cung cấp những góc nhìn cận cảnh về sự nghiệp của Walt Disney, tập trung vào những nét tính cách khiến ông trở nên vĩ đại – những phẩm chất mà tất cả chúng ta đều có thể noi gương.

Ai nên đọc cuốn sách này?

  • Những người hâm mộ tác phẩm gắn mác Disney và tò mò về người sáng tạo ra chúng
  • Những người “ghét” Disney nhưng không ngại thay đổi quan điểm của mình
  • Những nghệ sĩ và nhà đầu tư đang tìm kiếm nguồn cảm hứng

Về tác giả

Pat Williams là quản lí kiêm phó chủ tịch của đội bóng rổ Orlando Magic. Ông cũng từng có những bài diễn thuyết đầy cảm hứng tại những công ty lớn như Coca-Cola, Cisco, Honeywell, và đồng thời là một tác giả nhiệt huyết sở hữu hơn 100 đầu sách. Cuốn sách này bắt nguồn từ lòng ngưỡng mộ của ông với Walt Disney.

Trong cuốn sách này có gì? Cùng tìm hiểu Walt Disney đã đem “Vương quốc diệu kì” ra ngoài đời thực như thế nào.

“Disney” đã trở thành một điển hình cho óc kinh doanh và nỗ lực khẳng định thương hiệu không ngừng. Khi nghe đến cái tên ấy, chúng ta sẽ nghĩ ngay đến những công viên giải trí khổng lồ, những công chúa hoạt hình biết hát và không thể không kể đến Chuột Mickey.

Nhưng ngay cả một đế chế như Disney cũng có những bước khởi đầu rất khiêm tốn. Bản tóm tắt này sẽ kể câu chuyện về người đàn ông tên Walt Disney và rất nhiều thử thách ông phải vượt qua trên con đường biến ước mơ thành hiện thực.

Trong bản tóm tắt này bạn sẽ hiểu được

  • Triết lí của Walt Disney về sự sáng tạo;
  • Làm thế nào để có được cảm hứng từ việc bị cảnh sát bắt; và
  • Sự thật đằng sau sự ra đời của Chuột Mickey.

Từ khi còn bé, Disney đã làm việc chăm chỉ và là một ông bầu ở trường học.

Trong phim Cô bé Lọ Lem của Disney, một cô gái kiều diễm phải chịu đựng sự bạo hành của mẹ kế và các chị gái cùng cha khác mẹ và phải phục vụ mọi nhu cầu của họ. Mặc dù nghe có vẻ hơi phi thực tế, nhưng dường như Walt Disney được truyền cảm hứng từ chính tuổi thơ dữ dội của bản thân.

Câu chuyện là như thế này:

Disney, cũng giống như Lọ Lem, học được ý nghĩa của lao động chăm chỉ từ khi còn rất nhỏ. Năm 1909, cha của ông, Elias, lâm bệnh và buộc phải bán đi nông trại của gia đình. Elias chuyển cả nhà đến thành phố Kansas – nơi mà ông kiếm được công việc quản lí tại một trong những điểm phân phối cho tờ báo địa phương Kansas City Star.

Nhưng công việc mới này không khiến cuộc sống của họ dễ dàng hơn chút nào: Walt và anh trai Roy của ông phải làm việc phụ giúp bố mà không được trả một xu. Họ thường dậy lúc ba rưỡi sáng bất kể nắng mưa để đưa báo trước khi đến trường – và sau khi tan học còn nhiều việc hơn khi phải chuẩn bị các đơn hàng vào ngày hôm sau.

Bạn có thể tưởng tượng được những giai đoạn khó khăn này theo Walt đi suốt cuộc đời thế nào rồi chứ? Trên thực tế, nhiều năm sau ông vẫn còn gặp ác mộng rằng bản thân phải lê bước xuyên qua bão tuyết, đối mặt với hình phạt vì làm lỡ đơn giao hàng.

Tuy các tác phẩm chịu ảnh hưởng mạnh từ thời thơ ấu, nhưng Disney cũng rất hứng thú với phép thuật và ham chơi giống như bao cậu bé khác. Mặc dù ông chẳng phải một học sinh ưu tú của lớp, lại còn thường mơ giữa ban ngày, viết xấu hay phải gắng sức để chống lại cơn buồn ngủ, Walt lại nổi bật là người pha trò của lớp.

Ví dụ, hồi lớp năm, ông ăn mặc như tổng thống Abraham Lincoln nhân dịp sinh nhật ngài, và bộ đồ lại càng thêm hoàn thiện khi ông quàng thêm chiếc khăn, đội mũ lụa chóp cao và gắn thêm một bộ râu mà ông tìm được trong cửa hàng quần áo. Khi giáo viên hỏi tại sao ông lại ăn mặc giống Lincoln, Disney trả lời rằng đây là sinh nhật tổng thống và ông muốn thuật lại cho cả lớp một trong những bài diễn văn nổi tiếng nhất của ngài – Diễn văn Gettysburg.

Bài diễn văn là một cú hích lớn và Walt được cho phép diễn lại cho cả trường xem.

Sáng tạo là sức mạnh vĩ đại nhất của Walt Disney và ông thường lấy cảm hứng từ chính cuộc đời mình.

Nhiều nghệ sĩ thường lo lắng rằng sáng tạo nghệ thuật của mình sẽ bị ăn cắp, nhưng khi nhân vật Oswald – Chú thỏ may mắn của Walt Disney bị đạo nhái bởi một nhà sản xuất đối thủ, ông không hề cay cú một chút nào. Thay vào đó, Disney tạo ra một nhân vật mới – đó chính là chú chuột Mickey huyền thoại.

Câu chuyện đã mô tả hoàn hảo thứ vũ khí mạnh nhất của Disney – óc sáng tạo tuyệt vời. Disney quan niệm sáng tạo là một kĩ năng ai cũng có thể học được hơn là một tài năng được ban cho một số ít người. Do vậy, ông không ngừng tìm kiếm những ý tưởng mới trong những con người và thế giới xung quanh ông.

Cách làm của ông thường dẫn đến những kết quả bất ngờ. Ví dụ, khi diễn viên Ilene Woods đến studio của Disney để thu âm “Oh Sing Sweet Nightingale”, một bài hát trong phim Cô bé Lọ Lem, Walt đã ở đó để nghe cô hát.

Cảnh phim mà có phát bài hát đó là cảnh Lọ Lem đang lau sàn nhà và khi Walt nghe Woods hát, ông đột nhiên nhìn thấy bong bóng xà phòng đang dâng đầy phản chiếu hình ảnh của Lọ Lem. Cách nhìn này đã trở thành một khoảnh khắc kinh điển trong phim: hình ảnh được phản chiếu qua bong bóng xà phòng cùng với tiếng hát. Hiệu ứng được lặp lại nhiều lần, cho tới khi hòa cùng phần điệp khúc của Lọ Lem.

Vậy là, Disney gom nhặt sự sáng tạo từ cả người khác và môi trường sống của mình; cuộc đời của ông cũng chính là một nguồn gốc của trí tưởng tượng chớp nhoáng. Trên thực tế, một trong những nguyên tắc sáng tạo của ông là luôn tận dụng tối đa kinh nghiệm cuộc sống. Để làm được như vậy, ông thường viết ra những sự kiện trong đời và biến chúng thành những câu chuyện lí thú.

Ví dụ như, một ngày nọ, trong khi lái xe đến studio, Walt bị một cảnh sát giao thông giữ lại. Ông đã rất giận dữ vì ông còn đang trên đường đến nơi làm việc và bắt đầu kể lại câu chuyện với mọi người.

Ông đã sớm nhận ra rằng vài người nghĩ nó thật thú vị và ông “thêm mắm thêm muối” cho câu chuyện, dựng nên một chi tiết mỗi lần ông kể lại và theo dõi phản ứng của mọi người. Cuối cùng, sự việc này đã trở thành nguồn cảm hứng cho một bộ phim hoạt hình Mickey vào năm 1931 có tên Những rắc rối trên đường. 

Walt Disney không bao giờ dừng liều mình và luôn nhận được kết quả xứng đáng.

Chuột Mickey tiếp tục nổi tiếng một cách không ngờ. Nhưng, dù cho thành công đến như vậy, Disney chưa bao giờ muốn dừng lại ở đó. Vào thời điểm Mickey vụt lên thành một ngôi sao sáng, Walt đã đang tìm một ngọn núi mới để chinh phục.

Nói chung, ông là một người thích đánh lớn để hoàn thành những ước mơ của mình. Ví dụ, đầu những năm 1930, Disney muốn làm một bộ phim hoạt hình dài kể câu chuyện về nàng Bạch Tuyết. Anh trai của ông, Roy, người quản lí tài chính của công ty chỉ ném cho ông $500.000, tương đương với khoảng 7 triệu đô ngày nay.

Nhưng số tiền này không làm nản lòng Walt. Ông chuẩn bị làm tất cả những gì cần thiết để hiện thực hóa ước mơ. Những nỗ lực ấy đã giúp ông chiêu mộ được rất nhiều nhân tài.

Ví dụ, năm 1934, Disney mang những trợ giáo mỹ thuật từ Học viện Nghệ thuật Chouinard danh giá về làm việc với những nghệ sĩ sản xuất hoạt hình đầu ngành của ông. Ba năm trôi qua, những nghệ sĩ nổi tiếng như kiến trúc sư Frank Lloyd Wright, họa sĩ vẽ tranh tường Jean Charlot và tác giả Alexander Woolcott cũng đều hay lui tới studio của Disney và trở thành những ngôi sao trong giới nghệ sĩ sản xuất phim hoạt hình.

May mắn cho Disney, những khoản đầu tư này đã phát huy tác dụng trong thời khủng hoảng. Đến năm 1937, chi phí sản xuất Bạch Tuyết đã lên đến $1.000.000. Nhưng anh em nhà Disney gặp phải một vấn đề nghiêm trọng: họ hết tiền mặt và phải bán hoặc thế chấp tất cả tài sản của mình.

Tuy nhiên tin tốt là nhiều phần của bộ phim đã được hoàn thành. Vì thế Walt cho Joe Rosenberg – người nắm giữ nợ của studio ở Ngân hàng Mĩ – xem bộ phim. Mặc dù lúc đó bộ phim còn chưa hoàn thành, một vài cảnh vẫn còn là nét bút chì thô, Rosenberg chắc rằng bộ phim sẽ có doanh thu khủng và ông đã lo hết phần tiền còn lại cần thiết để hoàn thành khâu sản xuất.

Khi công chiếu, Bạch Tuyết trở thành bộ phim nổi tiếng nhất lúc bấy giờ, kiếm được 8,5 triệu đô trong lần đầu phát hành, và tiếp tục tăng đến năm 1939, còn thừa để bù vào khoản đầu tư bỏ ra vào ba năm trước.

Đến năm 1938, Walt Disney tuy thành công rực rỡ, nhưng không tránh khỏi bi kịch.  

Vậy Bạch Tuyết đã nổi tiếng. Nhưng mà nổi tiếng đến mức nào nhỉ?

Năm 1938, thậm chí nhiều người trưởng thành vì rất muốn xem phim đã đòi người yêu đưa đến rạp chiếu bóng. Quá rõ ràng rằng Disney đã thâu tóm tâm trí của cả trẻ em lẫn người lớn.

Ông trở nên cực kì thành công và có một lí do chính đáng để tự tin tiến lên phía trước. Sau tất cả, năm 1938 là thời kì hoàng kim của Walt Disney. Bạch Tuyết thành công theo cách chưa từng có tiền lệ và Disney được lên trang bìa tạp chí Time.

Nhận được sự ca ngợi từ khán giả và các nhà phê bình trên toàn thế giới, ông khi đó sở hữu một nhóm gồm hơn một nghìn nghệ sĩ và kĩ thuật viên luôn sẵn sàng hiện thực hóa mọi ý tưởng nảy ra trong đầu ông. Mặc cho thành công của mình, Walt vẫn tiếp tục chứng tỏ rằng ông không hứng thú lắm đến tiền tài. Điển hình là, sau khi trả hết nợ, ông ngay lập tức tái đầu tư số tiền còn lại vào dự án tiếp theo của mình, Pinocchio.

Tuy nhiên, những thành công của Disney không ngăn ông khỏi những khó khăn và đau khổ.

Tháng 11 năm 1938, Walt nhận được một cuộc gọi từ mẹ của mình, bà Flora. Bà rất lo lắng vì bếp nhà bà bị rò rỉ khí ga. Walt gửi thợ sửa đến ngay ngày hôm sau và không mảy may suy nghĩ về chuyện đó nữa.

Ngày 26 tháng 11, quản gia nhà bà Flora đột nhiên cảm thấy chóng mặt trong bếp. Bà lập tức đi ra ngoài và nhận ra khí gas bị rò rồi lao vào nhà để cứu bố mẹ của Walt.

Bố của Walt may mắn sống sót, nhưng bà Flora thì tử vong. Biến cố này làm Walt suy sụp và ông từ chối nói về nó trong suốt phần đời còn lại.

Hơn nữa, Pinocchio mất đến 3 năm để hoàn thành với kinh phí 2,6 triệu đô và nhận được lời khen từ các nhà phê bình nhưng thất bại về mặt doanh thu. Đó là năm 1940, khi Thế chiến II bùng nổ, thị trường phim ảnh ở châu Âu đóng cửa, bỏ lại tuyệt phẩm của Disney không được công chiếu rộng rãi và bị vứt vào kho của rạp chiếu bóng.

Walt Disney luôn tìm cách để khiến mọi thứ trở nên tốt hơn và không bao giờ để đồng tiền chi phối.

Bạn đã bao giờ có suy nghĩ rằng mặc dù đã lên đến đỉnh cao của một lĩnh vực nào đó nhưng mình vẫn có thể giỏi hơn?

Walt Disney đã làm được điều đó. Ông luôn kiếm tìm những cách làm cho những dự án của mình tốt hơn.

Trên thực tế, đây quả là một phần quan trọng trong nguyên tắc mà ông đã dùng một động từ mới để diễn tả nó. Với Disney, “thêm thắt” là cách để khiến một dự án tốt hơn, bất kể theo cách nào.

Lấy phim Bambi của ông làm ví dụ. Trong phim này, Disney mang sóc, thỏ, hươu con và chim vào studio để giúp các họa sĩ vẽ nên những bức tranh giống thực hơn. Ông cũng đem đến một họa sĩ người châu Á tên là Tyrus Wong – người đã đem đến một chút hơi thở của mỹ thuật châu Á trong bố cục ánh sáng và bóng râm ở khung nền khu rừng của bộ phim.

Thói quen “cộng thêm” của ông có nghĩa là Walt thường đi trước người khác một bước. Điều này cho phép ông cải tiến theo nhiều cách, giống như khi ông lồng tiếng cho Chuột Mickey hay khi trở thành họa sĩ hoạt hình đầu tiên thêm màu cho phim trong phim ngắn Những giai điệu ngớ ngẩn (Silly Symphonies).

Vấn đề tài chính không ngăn ông ngày càng hoàn thiện các tác phẩm của mình. Ví dụ, với nhạc phim Huyền ảo (Fantasia), Walt đã nhắm sẵn nhà sản xuất lừng danh Leopold Stokowski. Ông đã chuẩn bị trả $400.000 để thuê Stokowski, và còn đi đến Philadelphia để làm việc với nhà soạn nhạc thiên tài này cùng dàn hợp xướng Philadelphia. 

Ông cũng đầu tư vào âm thanh nổi – một hệ thống âm thanh mà tiếng phát ra từ hai hay nhiều nguồn, giúp người nghe thưởng thức âm nhạc dễ dàng hơn. “Dấu cộng” này tốn của ông $100.000 nữa. Theo một lẽ tự nhiên, anh trai của ông, Roy – một người rất kĩ tính về mặt tài chính – không vui chút nào vì những khoản phải bỏ thêm, nhưng Walt tin rằng nó rất đáng.

Những ý tưởng quan trọng hơn tiền bạc và ông kiên định với chúng bất kể chuyện gì xảy ra.

Hãy tưởng tượng những kẻ mộng mơ đủ lì lợm để chứng kiến giấc mơ của mình thành hiện thực từ đầu đến cuối dù cho nó cần một nỗ lực không ngừng nghỉ để hoàn thành. Walt đã làm được như vậy. Ông có khả năng kiên định với một ý tưởng dù vấp phải phản đối từ nhiều người.

Ví dụ như Disneyland. Đã nhiều năm, Walt mơ ước xây một công viên giải trí. Nhưng studio của ông vẫn nợ chồng chất, các chuyên gia không nghĩ rằng kế hoạch về công viên giải trí khả quan và anh trai ông cho đó hoàn toàn là một suy nghĩ điên rồ.

Tuy nhiên, Disney không bỏ cuộc. Ông bắt đầu tự mình tiết kiệm tiền, vay $100.000 từ tiền bảo hiểm và rao bán căn nhà nghỉ hè của mình. Vậy mà ông còn chả chạm được đến mức gần đủ.

Thế rồi, một đêm nọ, giải pháp xuất hiện: ông cần hợp đồng phát sóng trên TV. Nghe thật đơn giản: một kênh truyền hình có thể dễ dàng hùn tiền xây một công viên và đổi lại sẽ được phát sóng những chương trình của Disney và đồng sở hữu Disneyland. 

Tuy nhiên, tất cả những đài lớn – NBC, CBS và ABC đều từ chối lời đề nghị. Vào thời điểm đó, hầu hết mọi người đều sẽ bỏ cuộc. Nhưng Walt thì không.

Ông có lợi thế hơn hẳn các doanh nhân khác ở chỗ ông không hứng thú với việc kiếm tiền. Ông chỉ muốn tạo ra một nơi mà mọi người có thể học cách ước mơ một lần nữa. Nên ông gom thêm tiền từ những khoản đầu tư của chính nhân viên mình, nhờ anh trai ông hỗ trợ dự án với một khoản nhỏ tiền mặt và thành lập một đội thiết kế.

Một khi ông có bản phác thảo công viên, gồm một tòa lâu đài, thuyền vượt sông và ga tàu trên cao, ông đem nó đến cho các đài truyền hình. Lần này mọi thứ đã khác. ABC cung cấp cho ông $500.000 và cho vay thêm 4,5 triệu đô. Và cứ như vậy, Disneyland dần trở thành sự thật.

Disney luôn mở lòng với ý tưởng từ tất cả mọi người và luôn tìm những cách sáng tạo để kết hợp chúng.

Hầu hết chúng ta đều đã từng ở trong tình cảnh mà mọi người đều nghĩ ra ý tưởng tốt hơn mình. Và điều này thường khiến ta cảm thấy ghen tị. Nhưng thay vì lạc lối trong sự ghen tức thì tại sao không tận dụng luôn những ý tưởng đó nhỉ?

Đó là cách Walt Disney luôn làm. Ông thoải mái với những ý kiến tốt của mọi người, và như một miếng bọt biển, ông thường tiếp thu vô vàn những ý tưởng từ mọi người xung quanh.

Không chỉ vậy, ông còn rất khiêm tốn khi ý thức được rằng mình không phải là người sáng tạo duy nhất trên thế giới này. Ví dụ, khi xây khu Cướp biển vùng Caribbean ở Disneyland, một trong những người công nhân làm việc ở đó khiến ông phải suy nghĩ. Ông chú ý đến người đàn ông này vì ông ta đến từ Louisiana, nơi có một phần đảo Caribbean.

Vậy nên Walt hỏi ý kiến người công nhân, trăn trở rằng liệu có gì mà ông đã quên khi tái tạo lại vùng đất mà người công nhân nắm rõ như lòng bàn tay hay không. Họ cùng nhau rảo bước vào công trường và người công nhân bỗng nảy ra một ý tưởng tuyệt vời: họ nên thêm đom đóm nhảy múa bên trên những vùng đầm lầy giống như ở Louisiana!

Disney ngay lập tức hiện thực hóa ý tưởng và cho lắp đặt những con đom đóm bằng điện vo ve bên trên vùng đầm lầy ở Disneyland trong vài ngày.

Rõ ràng rằng, việc chia sẻ những ý tưởng rất quan trọng với Disney và là để thực hiện quá trình này, ông luôn sẵn sàng sử dụng những phương pháp sáng tạo. Ví dụ, năm 1931, Webb Smith, một trong những họa sĩ cốt truyện của Disney đã làm một chuỗi các bức tranh cho một bộ phim hoạt hình và đặt chúng lên sàn nhà, rồi xoay vòng chuỗi đó.

Walt thấy khó chịu bởi đống hỗn độn dưới đất, nên Smith bắt đầu đính các chuỗi lên trên bảng ghim mà ông đã treo lên những bức tường ở văn phòng. Những nghệ sĩ khác sớm làm theo điều đó – và cứ như vậy – kịch bản đồ họa được ra đời.

Một trong những biệt tài của Walt là nhận ra tiềm năng của một ý tưởng và, từ đó trở đi, ông sử dụng kịch bản đồ họa cho mọi dự án. Ông cũng chắc chắn rằng mọi nhân viên ở Disney đều có thể thêm ý tưởng vào kịch bản đồ họa cho một dự án mới, đóng góp gợi ý về nhân vật và nút thắt cho kịch bản.

Walt Disney rất tâm huyết với việc giúp đỡ thế hệ tương lai và dạy bảo những tài năng trẻ.

Thực tế là mọi người trên thế giới đều nghe đến Disneyland, nhưng bạn có biết rằng Walt Disney còn sáng lập nên những học viện khác để biến giấc mơ của nhiều người trẻ thành hiện thực?

Disney luôn cảm thấy rằng để lại một thứ gì đó cho thế hệ tương lai là một việc vô cùng ý nghĩa và vì vậy vào năm 1961, ông bắt đầu thực hiện nó. Walt và anh trai Roy đầu tư một khoản lớn để xây dựng Học viện Nghệ thuật California – một trường đại học đào tạo về nghệ thuật thị giác và nghệ thuật biểu diễn.

Walt cũng có mối quan hệ tốt với các học viện nghệ thuật ở Los Angeles, nơi đã giúp ông hoàn thành một vài trong số những tác phẩm xuất sắc nhất của mình. Ví dụ, năm 1934, Học viện Nghệ thuật Chouinard cung cấp cho những studio của Disney những nghệ sĩ để dạy cho những họa sĩ hoạt hình của Disney miễn phí khi Walt và Roy không xu dính túi.

Nhạc viện Los Angeles cũng là một đối tác tốt của Disney, đào tạo rất nhiều ca sĩ và nhạc công đã từng biểu diễn trong phim của ông. Walt cũng muốn giúp đỡ họ nên ông đã sáp nhập hai trường lại thành Học viện Nghệ thuật California. Ngôi trường được thành lập để đào tạo nghệ sĩ trên nhiều lĩnh vực như âm nhạc, hội họa, biểu diễn và kỹ thuật.

Sự tâm huyết với giáo dục này có ý nghĩa rất lớn bởi Disney luôn tìm kiếm những tài năng trẻ để khích lệ. Trên thực tế, ngoài việc tạo ra trường nghệ thuật này, ông còn tự dạy nữa.

Vào năm 1951, ông gọi điện đến Trường Trung học Santa Monica để tìm kiếm học sinh xứng đáng nhận được sự giúp đỡ thì được đưa cho một cái tên: Ken Wales. Disney đưa Ken đến studio và dạy dỗ cậu trong vòng 3 ngày, trong đó cậu được cho xem từng khía cạnh của việc làm phim, từ lên kịch bản cho đến làm nhạc. Sau đó Walt tài trợ cho việc học làm phim của Ken tại Đại học Nam California.

Khoản đầu tư này đã phát huy tác dụng. Ken Wales tiếp tục làm việc với đạo diễn Blake Edwards, giúp ông hoàn thành một dãy dài các bộ phim trong đó có Vòng đua vĩ đại, Sự trả thù của điệp vụ báo hồngHạt giống me với Julie Andrews.

Kết luận cuối

Thông điệp xuyên suốt cuốn sách:

Walt Disney là một nhà làm phim vĩ đại, một con người nhân đạo, một thiên tài sáng tạo và một người thầy của các nghệ sĩ trẻ, một người mà tiếp cận việc làm ăn và nghệ thuật từ thế giới xung quanh mình. Ngoài phim ảnh, ông cũng tạo ra một công viên giải trí và một học viện nghệ thuật hứa hẹn sẽ đóng góp cho thế giới nhiều năm về sau.

Lời khuyên hành động:

Ấp ủ sự đổi thay.

Disney luôn sẵn sàng để ứng dụng – nếu không phải đề xuất – những ý tưởng mới. Ví dụ, khi những nhà sản xuất phim khác nghĩ rằng những nhân vật hoạt hình biết nói sẽ không bao giờ có thể nổi tiếng, Disney thêm tiếng cho Chuột Mickey, cách mạng hóa nền công nghiệp phim ảnh. Cho nên hãy giống như Walt và đón chào những ý tưởng, công nghệ và thông tin mới.

Gợi ý đọc thêm

Công ty sáng tạo (Creativity, Inc.), Ed Catmull và Amy Wallace

Công ty sáng tạo khám phá những đỉnh cao và đáy cực trong lịch sử hình thành của Xưởng Hoạt hình Disney và Pixar cùng hành trình của Ed Catmull trở thành một giám đốc thành công như hôm nay. Cùng với đó, ông giải thích những niềm tin về việc quản lí mà ông đã có được, và đưa ra lời khuyên hành động về làm thế nào để biến những thành viên trong nhóm của bạn thành những siêu sao với óc sáng tạo đỉnh cao.