Tin Vào Chính Mình

Self-Reliance (1841), Ralph Waldo Emerson

Tin vào chính mình (Self-Reliance) : Một cuốn sách chứa đựng phương thức về sự tự khám phá bản thân, tạo lập và củng cố niềm tin tưởng vào bản thân để trở thành một người thành công. Điều đặc biệt hơn nữa, cuốn sách đã được chính Cựu Tổng thống Mỹ – Barack Obama khẳng định là một trong những cuốn sách ưa thích và có ảnh hưởng nhất tới sự hình thành tư tưởng của ông.

Ai nên đọc cuốn sách này?

  • Những người mong muốn hiểu và sống đúng với bản thân.
  • Những nhà lãnh đạo, người tri thức.
  • Những người có tính tự ti, không quyết đoán.

Ai là tác giả? 

Ralph Waldo Emerson (1803-1882):  là nhà hùng biện, nhà thơ, triết gia người Mỹ nổi tiếng của thế kỉ XIX. Ông là một trong những người đi đầu trong triết học siêu việt và phong trào tự phát triển với nhiều tác phẩm nổi tiếng và hơn 1.500 bài hùng biện ông đã trình bày trên khắp nước Mỹ.

Ý nghĩa rút ra từ cuốn sách

Có lẽ khi nhìn tên tiêu đề sách, bạn đã hiểu được phần nào đó nội dung cốt yếu tác giả gửi gắm. Cuốn sách đã đề cập đến những khía cạnh của xã hội tác động như thế nào đến sự phát triển tinh thần, tính cách độc lập ở mỗi cá nhân. Có thể chúng ta rất mong muốn tin tưởng bản thân, đi một con đường riêng biệt đến cột đích thành công mà không giống bất cứ ai. Nhưng điều ấy dường như đang bị lụi tàn trong xã hội. Con người đang sống và mất dần cái bản chất cá nhân, sống lối sống phụ thuộc quá nhiều vào những quy tắc trước giờ được coi là chuẩn mực. Chúng ta dần hình thành thói quen khi làm bất cứ thứ gì phải suy xét đến tính phù hợp của nó với cái nhìn, lời nhận xét của người khác hay chưa. Mà mà bỏ qua niềm tin tưởng về suy nghĩ quyết định của chính mình, quên rằng chúng sẽ là sản phẩm do chính tay ta làm nên chứ không phải người khác. Và cứ thế, chúng ta dần bị kìm hãm, bị phụ thuộc, chìm trong hoàn cảnh bị động lúc nào không hay. 

Người đọc sẽ được hướng tới một con đường thành công độc lập được tạo bởi niềm tin về chính bản thân chứ không phải những mảnh chắp vá từ suy xét của người khác. Phải tin tưởng bản thân, thực hiện mọi thứ mình muốn, không bận tâm đến thái độ, ý muốn của người khác hay cả những quan niệm xã hội gò ép, khuôn mẫu. 

“Sự kiên định ngu si là lũ quỷ trong những đầu óc bé nhỏ.”

Đừng ngại mắc sai lầm hay xấu hổ về những khuyết điểm bản thân. Hãy suy nghĩ tích cực, và tự tin chính mình (tin tưởng cảm giác, trực giác, con tim, suy nghĩ lý trí). Bạn là chính bạn. Hãy sống đúng con người bạn. Trong mọi suy nghĩ hãy nỗ lực giữ vững tinh thần, nghe theo lời gọi từ trí óc con tim bạn mách bảo. Niềm tin bản thân là cách tốt nhất để bạn sống độc lập, tự do. Mỗi chúng ta đều ẩn giấu một con người thành công, việc của bạn phải làm là khám phá và đánh thức những tiềm năng ấy.

Lời mở đầu  

Khẳng định bản thân, đừng bao giờ bắt chước. Món quà dành tặng cho riêng bạn chính là khi bạn thể hiện được nguồn sức mạnh tích lũy trong toàn bộ quá trình phát triển của mình. Trong tất cả những tài năng bạn được thừa hưởng, chỉ có một nửa là không thể tiên liệu. Vậy đâu sẽ là điều tốt nhất chúng ta có thể làm, khi ta không thể tự tạo ra bản thân để giúp chính mình phát triển một nửa còn lại? Đâu là nơi có người đứng đầu ra chỉ thị cho Franklin, Washington, Bacon, hay Newton? Vì vậy, khi được giao nhiệm vụ bạn không thể hi vọng quá nhiều hay thiếu sự can đảm.

Chúng ta được bao bọc trong sự giàu có, rộng lớn của trí thông minh, nó giúp chúng ta nhận ra sự thật và các cơ chế hoạt động của nó. Khi chúng ta phân biệt công lý, khi chúng ta phân biệt sự thật, chúng ta không thực hiện bất cứ điều gì cho bản thân mình, nhưng nó lại cho phép hướng một lối đi tươi sáng .

“Mỗi người thành công trong cuộc sống đều biết cảm ơn những lỗi lầm của họ.”

Xã hội là một công ty cổ phần mà các thành viên ai cũng đồng tình với cách thức luôn đảm bảo kế sinh nhai cho mình được tốt hơn, từ bỏ quyền tự do và văn hóa của người hưởng lợi. Đức tính tốt được yêu cầu hầu hết là sự phù hợp. Tin vào chính mình là một ác cảm. Nó ưa thích những điều không thực tế và không sáng tạo như là tên và phong tục. Ai mới trở thành người không tuân thủ luật lệ? 

Tác giả – Ralph Waldo Emerson

Ông sinh năm 1803 tại Boston, Emerson là người con thứ hai trong gia đình có tám anh chị em. Ông theo học tại Đại học Harvard năm tuổi 14, bốn năm sau thì ông tốt nghiệp. Sau một thời gian làm giáo viên, ông tham gia Divinity College tại Đại học Harvard, ông trở thành một mục sư theo thuyết nhất thể và kết hôn, không lâu sau thì vợ ông – bà Ellen đã chết vì bệnh lao. Sau khi từ chức vị trí của mình vì những tranh chấp về giáo lý, Emerson đã đi du lịch đến châu Âu và gặp được Carlyle, Coleridge và Wordsworth.

Trở về Mĩ vào năm 1835, ông định cư ở Concord và tái hôn với Lydia Jackson và hai người đã có năm người con. Năm 1836, ông cho xuất bản cuốn sách Nature – cuốn sách chứa đựng các nguyên tắc được thiết lập theo người tin thuyết tiên nghiệm; khác với những người theo thuyết tiên nghiệm khác như Thoreau, Margaret Fuller, Amos Bronson Alcott, Elizabeth Peabody và Jones Very. Trong hai năm tiếp theo, Emerson đã có một bài diễn văn gây tranh cãi tại Đại học Harvard, thứ nhất, ông là người đầu tiên khẳng định nền độc lập trí tuệ của Mĩ đến từ châu Âu; điều thứ hai đã thu hút, tạo ra cơn thịnh nộ giận dữ của các tổ chức tôn giáo là khi ông cho rằng lời biện hộ cho nền độc lập tín ngưỡng cao hơn tất cả các tín điều và các giáo hội.

Năm 1841 và 1844 ông công bố cuốn sách, bao gồm “ Sự độc lập”, “Luật pháp tâm linh”, “Bồi thường và kinh nghiệm” ; trong thập kỷ 1850-1860 ông cho ra mắt  “Người đàn ông đại diện”, “Đặc điểm tiếng Anh” và “Cách ứng xử về cuộc sống”. Emerson đã ngừng viết và tiếp tục giảng dạy mười năm trước khi ông qua đời vào năm 1882.

Giới thiệu

Chỉ với 30 trang sách, “ Tự tin chính mình ” là một cuốn sách ngắn. Nó là kết quả của sự tập trung, là những điều cốt yếu của cá nhân và những quan điểm, nó đã tạo ra sức ảnh hưởng lớn. Cuốn sách này góp phần quan trọng trong quá trình xây dựng đi lên chủ nghĩa cá nhân ở Mỹ và cũng là nền tảng của các nhóm như “Tự lực văn đoàn”.

Được xem là một trong những nhà hiền triết vĩ đại của văn hóa của phương Tây,  thực sự Emerson luôn là người vô cùng quan trọng. Sự khao khát về việc hoàn thiện khả năng của bản thân luôn hiện hữu trong mỗi chúng ta; nhưng dường như hiện nay, chúng ta coi nó như một quyền lợi hơn là một mong ước. Emerson coi triết học là chủ nghĩa lý tưởng, nó không lãng mạn, không thực tế, hay mờ nhạt như Gelda viết trong cuốn Tầm nhìn của Emerson: “nó đã chạm tới điều quý giá nhất ở bên trong sâu thẳm”.

Đối với Emerson, tính tự chủ mang nhiều ý nghĩa hơn hình ảnh về một gia đình vật lộn sinh nhai ở vùng biên giới. Mặc dù ông ngưỡng mộ thái độ tự mình làm việc và đắm mình trong thiên nhiên, “vùng biên giới” của Emerson – nơi có cơ hội và tự do thực sự, là một viễn cảnh không có chỗ cho sự tầm thường và cảm giác thoải mái

“Những người thành công đều đã từng là một kẻ nghiệp dư.”

Duy Nhất Và Tự Do

Như những người bạn và người bảo trợ Henrry David, Emerson cho rằng thật ngu ngốc khi cứ tái cải cách và tạo lên một thế giới tốt hơn, mặc dù có lý do thích đáng, trước khi chúng ta tìm được một vị trí cho mình. Ông đã rất nổi tiếng với câu nói: “tất cả mọi người đều tự hào vì sự phát triển của xã hội, nhưng chẳng ai chịu phát triển”. Nếu chúng ta không tự phân tích được bản thân và nhận ra định hướng nghề nghiệp rõ ràng cho mình, thì dường như chúng ta thật là vô dụng. Thiếu hiểu biết sẽ lôi ta vào vòng rập khuôn của xã hội, nơi không dành cho mối quan tâm đến cái đẹp và tự do cá nhân.

“Không có gì là điều thiêng liêng cuối cùng ngoại trừ sự vẹn toàn trong tâm trí bạn”

Cũng giống như một con kiến không thể hiểu rõ được cuộc sống của một con người, đa số chúng ta ít ai biết được mình còn đang thiếu sót những gì, trong khi bản thân lại chưa bao giờ phóng tầm mắt nhìn xa, vượt ra ngoài thế giới nhỏ bé của riêng mình. Chúng ta có xu hướng dựa vào giới tính, sự thành công trong việc làm ăn, ăn uống, mua sắm để cảm nhận bản thân vẫn đang tồn tại. Emerson đã nhìn thấu qua lớp vỏ ấy, ông nhận ra phần đang ngủ yên trong đó mới thực sự thể hiện sức mạnh.

Trong quá trình chúng ta thể hiện quan điểm cá nhân, mối liên kết mạnh mẽ và cần thiết trong xã hội dường như dần mờ nhạt hơn, chúng ta không còn cần sự ủng hộ của mọi người để làm điều ta muốn nữa. Chúng ta đứng ở vị trí tương đương như Martin Luther – ông đã nói: “Tôi đứng tại đây, tôi có thể chả làm được điều gì khác” ; đây là tôi, đây là những điều nói về tôi.

Nhiệm vụ chính mà cuối cùng chúng ta hướng đến không phải là gia đình, công việc hay đất nước mà là tiếng nói có thể thực hiện được hay không. Nhiệm vụ thường che giấu sự thiếu trách nhiệm trong việc tự ta dựng nên một lối đi riêng biệt. Chúng ta có thể đặt ra một mục tiêu cho vài năm, chọn nguồn tiềm năng rõ ràng, một sự hài lòng hay một trạng thái dễ chịu và cuối cùng hãy biến nó thành sự thật.

“Đố kỵ là sự ngu dốt. Bắt chước là hành động tự sát.”

Đối với Emerson, thiên tài không thuộc sở hữu của các nghệ sĩ lớn hay các nhà khoa học. Những điều chân chính ta làm, những điều có thể không giống với suy nghĩ của người khác, chúng là những mảnh ghép của tài năng, chúng cần phải được hình thành và phát triển trong chính cuộc sống của chúng ta. Chỉ có bằng cách tìm hiểu và bày tỏ bản chất bản thân là gì thì mới thực sự biết được bản chất thật sự của mình, trong khi “ sự tuân thủ của bạn không lý giải được điều gì”.

Hiểu biết và sự rõ ràng

Emerson đã chịu ảnh hưởng lớn từ các tài liệu của Tôn giáo phương Đông cổ đại (Upanishads, kinh Vệ Đà, Bhagavad-Gita). Triết lý của họ là một tiết lộ về sự hợp nhất làm một của tất cả mọi thứ; cuộc sống đầy ảo tưởng và các mối quan hệ sai lầm ngăn cản chúng ta được hợp nhất với những điều vĩnh cửu, bất biến. Thông qua nhận thức từ tư duy bản thân, chúng ta hi vọng có thể xóa tan màn sương mù bao trùm sự tự lừa dối và ảo tưởng, cái mà ngày nay chúng ta gọi là “kịch bản” về cuộc sống của chính mình trong xã hội. Để làm chủ bản thân thì không nên tin lời của bất kỳ ai về bất cứ điều gì.

Emerson đã ý thức được rằng giáo dục phổ thông không thực sự được thiết lập để tạo công việc sau này, vì phần lớn nó dùng để phân loại trí tuệ. Chúng ta sẽ giành được tri thức tư duy thực sự khi mà thay vì đóng cánh cửa tri thức thành một vách ngăn thì hãy mở rộng tâm trí đón nhận tri thức một cách toàn vẹn.

“Hãy tin tưởng chính mình: mỗi trái tim rung động với tinh thần sắt đá.”

Kho báu tiềm tàng

Trong thời đại lúc bấy giờ mọi người đều nhìn nhận Emerson là một nhà hiền triết, một nhà tiên tri, mắc rất ít những sai lầm về bản tính con người hơn bất cứ ai họ biết. Cũng như mọi người, Emerson cũng đã có những hi vọng, những đỉnh cao, những thất bại trong cuộc sống. Điều khiến ông trở nên khác biệt chính là niềm tin rằng chúng ta không nhất thiết phải có những cảm xúc lên xuống bấp bênh để phản ứng với những vấn đề tốt xấu khác nhau. Đây là những dòng cuối cùng trong cuốn Tin vào chính mình:

“Một thắng lợi về chính trị, tiền công tăng, sự phục hồi sau cơn bạo bệnh, sự trở lại của người bạn sau một thời gian vắng mặt, hay một vài sự việc diễn ra thuận lợi khác tất cả sẽ nâng cao tinh thần cho bạn, và bạn sẽ nghĩ tới một ngày tốt đẹp đang chờ đón mình. Đừng tin vào điều đó. Chỉ có bạn mới có thể đem lại sự bình yên cho chính bản thân bạn. Không có gì có thể mang lại sự bình an cho bạn như sự chiến thắng của các nguyên tắc”.

Quan điểm trên như nói lên tình cảm của con người với cách nhìn nhận về vận may cái mà chúng ta dựa vào để sống, tuy rằng Emerson tin rằng mọi hạnh phúc cuối cùng đều tự được sinh ra. Bản chất của con người không phải là để trở thành con tin trong mọi tình huống, chúng ta hoàn toàn có thể tách riêng ra hay vượt qua nó.

Tổng kết

Người đọc có thể sẽ không tìm thấy một nhà văn nào xuất sắc hơn Emerson nếu muốn thấu hiểu sự tự do, tự lực cánh sinh. Sẽ rất khó nếu đọc cuốn sách “Tin vào chính mình” như một tác phẩm lịch sử, bởi vì bạn có thế dễ dàng bị cuốn vào quỹ đạo của Emerson gồm trách nhiệm và sự tự nhận thức, vào một thế giới không có lời ngụy biện mà chỉ có cơ hội.

Thông điệp ông gửi tới là ước mơ mong muốn thành công không đạt được qua việc đem ý chí sắt đá của chúng ta chống lại vũ trụ. Thay vào đó, hãy trở nền ngày càng hoàn hảo, nhận biết sâu sắc về dòng chảy thiên nhiên, thời gian và không gian, bằng cách làm việc với các phân tử trong vũ trụ, chúng ta là một phần của quyền năng lớn vô tận. Các nguyên tắc ông đã nhắc đến trong trích dẫn ở trên không phải điều gì đó hạn chế mà là sự đáp trả sáng tạo của chúng ta đến với thế giới, cuộc sống chúng ta nên phản chiếu những điều hoàn hảo đến từ vũ trụ chứ không phải mang hình dáng của các vòng tròn quanh co và những khuôn mẫu của văn hóa. Những người độc lập nên cải thiện thế giới mình đang sống ngày càng hoàn hảo chứ không đơn thuần chỉ là một sản phẩm khác đến từ cuộc sống.

Sách cùng chủ để:

Self-Help (1859), Samuel Smiles Self.

Walden (1854), Henry David Thoreau.

The Power of Positive Energy, Andrian Teodoro.