Tinh Thần Chiến Đấu Trong Môn Tennis

The Inner Game of Tennis (1970s), Timothy Gallwey

Cuốn sách cho bạn biết:

“Người chơi thể thao hướng tới những giá trị nghệ thuật của sự tập trung trong giải trí và tất cả những kỹ năng khác; anh ta phát hiện ra nền tảng cơ bản của sự tự tin; và tìm ra được bí mật không quá khó để chiến thắng bất cứ môn thể thao nào. Anh hướng tới loại hiệu suất tự phát – thứ chỉ xảy ra khi tâm trí bình tĩnh và thống nhất với cơ thể, đó là cách để liên tục vượt qua giới hạn của chính mình.”

W.Timothy Gallwey

Khi Gallwey viết cuốn Tinh thần chiến đấu trong môn Tennis vào những năm 1970, không có nhiều cuốn sách viết về mặt tinh thần trong thể thao. Thể thao thường gắn với việc luyện tập các kỹ năng về thể chất, kết hợp với ý chí tuyệt đối, tạo ra một người chơi tốt nhất.

Trải nghiệm của Gallwey giống như một người chơi tennis và một huấn luyện viên, tuy nhiên, ý chí và tư duy tích cực không phải là căn cứ chắc chắn cho một trận đấu tuyệt vời. Bạn không thể bắt não và cơ thể bạn giành được kết quả. Anh ấy đã khám phá ra một lộ trình dễ dàng hơn nhiều để đạt được thành tích, bao gồm đánh thức sự nhanh nhạy của cơ thể và tiềm thức biểu lộ ra ngoài. Tinh thần chiến đấu trong môn tennis là sự kết hợp giữa nền tảng giáo dục của Gallwey với kinh nghiệm trong môn tennis, tạo ra một công trình thực sự độc đáo, một cuốn sách bán chạy nhất, nhấn mạnh sự cân bằng giữa giáo viên và người học, nó cũng trở thành một công trình có sức ảnh hưởng trong lĩnh vực huấn luyện cá nhân.

Một cách chơi mới mẻ

Cách thông thường của huấn luyện viên tennis là phê bình từng chi tiết trong trận đấu của bạn và đưa ra cho bạn hàng trăm lời chỉ dẫn khi bạn khẩn trương vào sân. Nhưng đây không phải là cách mà người chơi muốn. Trong quần vợt chuyên nghiệp, Gallwey thấy rằng đơn giản chỉ cần đề nghị người chơi xem những cách chơi thay vì đưa ra lời hướng dẫn bởi bạn sẽ học hỏi hiệu quả hơn bằng cách cho phép tâm trí vô thức hấp thụ hình ảnh của màn đấu. Kết luận của ông là “Ý thức cố gắng điều khiển ý thức – thường tạo ra những kết quả không khả quan.”

Ý thức cố gắng điều khiển ý thức – thường tạo ra những kết quả không khả quan.

Bạn biết đấy: Theo bản năng thực tế, khi bạn chơi tốt nhất là khi bạn không hề nghĩ đến những quy tắc trong các cú đánh của bạn – bạn là một thể thống nhất cả tâm trí, cơ thể, sân chơi và tay vợt. Bạn đang sử dụng thuật ngữ nổi tiếng “thuận buồm xuôi gió” của Mihaly Csikszentmihalyi.  Vào một ngày đẹp trời, tất cả dường như dễ dàng. 

Nếu khả năng để điều khiển “nghệ thuật tập trung dễ dàng” là nền tảng của tinh thần chiến đấu, vậy bằng cách nào bạn có nó? Nó có thể được tạo ra theo ý muốn không?

Hai cái tôi

Giống như vận động viên và huấn luyện viên, Gallwey lưu ý rằng nhiều người chơi quần vợt biết cách đúng đắn để tạo ra một cú đánh. Vấn đề là hành động trên những gì bạn biết, khi bạn có kỹ năng, tinh thần thi đấu của bạn mới là vấn đề. Bạn phá hủy trận đấu của bạn  bằng việc chỉ trích những cú đánh tệ, lo lắng về kết quả thua cuộc hoặc nghi ngờ khả năng của bản thân.

Phát hiện của Gallwey rằng khi một ai đó ra sân, 2 người đang chơi: cái tôi thứ nhất, huấn luyện viên chỉ dẫn, thúc đẩy, tính toán; cái tôi thứ 2, một người thực sự ra sân và chơi. Cái tôi thứ nhất là “người kể chuyện”, một phần của bạn hét lên “Nào!” để đặt sức mạnh vào hiệp đấu, trong khi cái tôi thứ 2 là “người thực hiện”, thi đấu với kho ký ức về mọi cú đánh từng chơi. Hơn nữa khi cái tôi thứ nhất ép buộc bằng một lời chỉ dẫn để “cải thiện” màn đấu thì một màn chơi tệ hơn thực sự xảy ra.

Tĩnh tâm

Kinh nghiệm làm một huấn luyện viên tennis của Gallwey đã từng trải qua một sự biến đổi. Ông chuyển từ một người hướng dẫn kỹ thuật về những cú đánh “đẹp” trở thành mẫu hình tĩnh. Thay vì chỉ trích hay phàn nàn học viên, ông chỉ yêu cầu họ tiếp tục theo dõi, sau đó để tâm trí và cơ thể họ vô thức lặp lại hành động của ông. Bằng cách ngăn những lời chỉ trích từ học viên hoặc huấn luyện viên, khả năng của người chơi đã được tiết lộ và tiềm năng của học có thể được nhận ra. Học viên sẽ “khám phá” ra những cú đánh của họ chứ không phải “sản xuất” ra nó.

Gallwey trích dẫn lời Thiền sư D.T. Suzuki: “Những điều tuyệt vời nhất được hoàn thành khi anh ta không tính toán hay suy nghĩ”. Thông suốt với ngôn từ và lời chỉ dạy, một tâm trí tĩnh lặng tạo ra thành tích tốt nhất. Một tâm trí bồn chồn sẽ bắt đầu phê bình. Chúng ta muốn nói “Cú đánh quá tệ” khi thực tế nó là một cú đánh chưa đẹp hoặc xấu – và chúng ta gắn ý nghĩa đó vào nó. Khi bạn đưa ra một ý nghĩ tình cảm vào một sự kiện, bạn ít có khả năng hoàn toàn nhận thức khoảnh khắc tiếp đó vì bạn bị cảm xúc chi phối. Bạn không thể thấy trận đấu của mình sáng sủa, chỉ bị che mờ bởi cơn giận dữ hoặc nản lòng. Nếu có thể để ý những gì xảy ra ngoài những chỉ trích, tất nhiên bạn sẽ giữ được sự tập trung và nắm được những cơ hội. Nếu giữ những lời phê bình tiêu cực về bản thân, nó sẽ trở thành một lời tiên tri thực sự xảy ra.

Nghịch lý thay, thành công đến khi bạn tạm thời kìm lại những ý kiến về thành công hay thất bại nhưng vẫn chú ý tới nó. Để chơi tốt nhất, bạn phải thực sự sống cho hiện tại. Đó chính là sự tập trung. Cách dễ dàng để tập trung là lưu ý tất cả các chi tiết của trận đấu: cách bóng xoay vòng, âm thanh của nó khi chạm vợt, cách di chuyển cánh tay bắt bóng, nhịp thở của bạn. Trong khi xét trên bề mặt, mọi thứ có vẻ hơi mơ hồ, nhưng thực tế thì ngược lại, vì lúc này bạn thực sự nhận ra để ý mọi thứ khiến bạn không còn lo lắng điều sẽ xảy ra tiếp theo hay gay gắt với số điểm mà bạn đã để mất – toàn bộ năng lượng của bạn đang tập trung vào chính thời điểm này. Sự bùng nổ năng lượng, sáng tạo và quyết tâm xuất phát từ chính khoảnh khắc đó là thứ mà nhà văn Eckhart Tolle gọi là “ sức mạnh của hiện tại.”

Phần thưởng lớn hơn

Tinh thần chiến đấu trong Tennis thú vị bởi nó đặt câu hỏi thành công là gì. Đối với Gallwey, nó nêu bật rằng chiến thắng không quan trọng bằng việc vượt qua sự lo lắng trên sân. Chơi hết khả năng của mình mà không phá hoại trận đấu bởi tư duy kém – đó là chiến thắng. 

Gallwey nói, những người chỉ nhìn sự thành công bằng những gì đo lường được là những người chỉ nhìn nhận một chiều. Nếu quá tập trung vào thành tích bên ngoài, bạn sẽ quên thưởng thức bản chất tuyệt vời bên trong, bỏ lỡ những điều gần gũi nhất với mình, và không bao giờ ngừng chê trách mục đích sống lớn hơn của mình. Bạn cần phải phân biệt giữa sự ép buộc thành công cho lợi ích của chiến thắng, và khát khao thành công sẽ làm phong phú cuộc sống của bạn và những người khác.

Nói cách khác, mục đích của thành công không nhất thiết phải là thành tích của một mục tiêu, nhưng nhất thiết bạn đã phải nỗ lực để có được nó.

Tinh thần chiến đấu trong tennis chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi phương pháp truyền đạt phương Đông, đặc biệt là Thiền Phật giáo. Tiền đề của Galllwey là thông qua việc không được trói buộc thành quả chiến thắng (nghĩa là, giành chiếc cúp vô địch), bạn có thể chơi trong trạng thái tâm trí thoải mái hơn và mạnh mẽ hơn. Thông qua sự không trói buộc, khả năng chiến thắng sẽ cao hơn.

Quần vợt hoặc bất cứ môn thể thao nào khác, chỉ đơn giản là các phương tiện mà qua đó bạn tìm hiểu những yếu tố quan trọng hơn như sự tập trung, Gallwey nói. Cảm nhận tinh thần trong thi đấu là việc đáng làm, vì bạn có thể cải thiện sự tập trung hoặc thư giãn khỏi những áp lực, những kỹ năng này rõ ràng sẽ có lợi cho mọi lĩnh vực trong cuộc sống của bạn, không chr đơn thuần là huấn luyện trí tuệ. Trong ngôn ngữ năm 1970 của mình, Gallwey tả điều này như “khả năng cố định”.

“Chiến thắng là vượt qua những trở ngại để đạt được một mục tiêu, nhưng giá trị của chiến thắng chỉ tuyệt vời khi giá trị mục tiêu đã đạt được”

Bình luận cuối cùng

Tinh thần chiến đấu trong tennis đặt nền móng cho ngành công nghiệp huấn luyện cá nhân ngày nay. Nó đưa ra ý tưởng trong huấn luyện ngày nay như là tin tưởng vào người có những giải pháp của riêng họ; đặt câu hỏi thay vì hướng dẫn; hình dung kết quả thành công; đánh giá cao giá trị của từng khoảnh khắc.

Ý tưởng này trở nên quan trong với lĩnh vực tâm lí học thể thao, và thế giới cũng bám vào đó. Gallwey nhận xét rằng “hầu hết hoạt động của con người liên quan đến cả bên ngoài và kỹ năng nội tại bên trong”. Cuốn sách này đã mở đường cho quan điểm rằng công việc là phương tiện thể hiện bản thân ngoài việc đơn thuần để kiếm tiền, và xây dựng “sự tập trung thoải mái” thay vì tự trừng phạt… sẽ hiệu quả hơn để dẫn tới thành công thực sự.

Có một sự ngạc nhiên khi một lượng thông tin trong cuốn sách mỏng không được đề cập vào đây. Mở rộng bản chất con người, cách não và cơ thể làm việc, ý nghĩa của sự cạnh tranh và thành công, bạn có thể cảm thụ được Tinh thần chiến đấu trong bộ môn tennis, ngay cả khi bạn ít quan tâm tới thể thao. 

Những cuốn sách khác của ông gồm: 

Tinh thần chiến đấu trong Golf

Tinh thần chiến đấu trong Trượt tuyết

Tinh thần chiến đấu trong Âm nhạc

Gần đây nhất là Tinh thần chiến đấu trong Làm việc.